Kỳ nghỉ 1/5, em gái tôi ngồi trên sofa, đột nhiên hỏi tôi một câu:
“Chị, năm nay 1/5 chắc chị lại phải tăng ca nhỉ?”
Tôi vừa định nói năm nay tôi muốn ở bên cả nhà.
Nhưng mẹ tôi đã khoác tay lên vai tôi, cười nói:
“Uyển Đình nhà mình là phụ nữ mạnh mẽ, đương nhiên phải đặt sự nghiệp lên hàng đầu rồi. Đâu như con, suốt ngày chỉ nghĩ đến chuyện đi chơi.”
“Đúng không, Uyển Đình?”
Tôi nhìn dáng vẻ cười tươi của mẹ, trong lòng tuy hơi khó chịu nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Tôi nghĩ, chờ nhận được tiền tăng ca dịp 1/5, tôi sẽ lấy khoản tiền tiết kiệm để trả trước mua nhà đưa cho bố mẹ, xem như bù đắp cho họ.
Nhưng đúng ngày 1/5, tôi lại lướt thấy tài khoản của em gái trên mục cùng thành phố.
“Phòng giường lớn ở khách sạn suối nước nóng 3000 tệ một đêm, bố mẹ hào phóng với mình quá đi.”
Ảnh đính kèm là ảnh em gái và bố mẹ tôi đang tận hưởng kỳ nghỉ 1/5. Nụ cười của họ chói mắt đến nhức nhối.
Còn thông báo trừ tiền từ tài khoản thanh toán liên kết của tôi đã hiện lên nửa tiếng trước:
Chi tiêu khách sạn 3000 tệ, số dư còn 4000,38 tệ.
Bình luận được ghim dưới bài đăng của em gái tôi là thế này:
【May mà mẹ đuổi chị tôi về tăng ca rồi, không thì đi chơi lại phải tốn thêm một phần tiền cho chị ấy.】
Tôi thở mạnh ra một hơi, bấm thích bình luận đó, sau đó chạm vài cái trên màn hình.
Nửa phút sau, điện thoại của mẹ gọi tới. Bà cuống quýt nói:
“Uyển Đình, sao tài khoản thanh toán liên kết này chỉ còn ba hào tám vậy?”