Dù đã che mặt, nhưng che hay không che, thật ra cũng chẳng khác nhau là mấy.

Bài đăng nổ tung, ai cũng hỏi người trong ảnh là ai.

Có người nói là Ôn Nhã, sinh viên năm ba khoa Tài chính, điện thoại tôi gần như bị gọi cháy máy.

Bạn cùng phòng cũng thấy bài đăng trên diễn đàn, đồng loạt chạy tới hỏi tôi chuyện gì xảy ra.

“Ảnh trên diễn đàn thật sự là cậu sao?”

“Tiểu Nhã, có phải cậu bị… người ta làm gì rồi không?”

“Nếu không thì sao lại không mặc quần áo?”

“Không phải là giờ học bơi à? Sao lại thành ra thế này?”

Tôi cắn chặt răng, không muốn nói một lời.

Tôi phải giải thích thế nào đây?

Nói rằng bạn trai cũ của tôi, vì muốn xả giận cho “chị em tốt” của anh ta, đã tháo dây áo ngực của tôi trước mặt tất cả mọi người.

Không cho tôi mặc lại, còn khóa chặt hai tay tôi ra sau?

Bạn cùng phòng tôi rất tốt.

Họ nhìn ra sự yếu đuối của tôi, ôm tôi rồi nói:

“Nếu cậu không muốn nói, vậy thì đừng nói.”

Có người còn nói:

“Đây là hành vi phát tán nội dung khiêu dâm, chúng ta báo cảnh sát đi.”

Báo cảnh sát sao?

Cảnh sát… còn tin tôi không?

Tôi không biết.

Tôi còn chưa kịp báo cảnh sát, Phó Hằng Cẩm đã tìm đến dưới ký túc xá của tôi, bên cạnh còn có Lâm Tư Tư mắt đỏ hoe.

Vừa nhìn thấy tôi, cô ta cắn môi, cúi đầu xin lỗi:

“Xin lỗi chị dâu, em không biết ai là người đăng mấy tấm ảnh đó.”

“Em chỉ tiện tay để điện thoại trên bàn ký túc, cũng không ngờ lại có người lén xem điện thoại của em.”

Phó Hằng Cẩm thì tỏ ra chẳng mấy để tâm:

“Ảnh cũng đã che rồi, hơn nữa cũng không nói thẳng là em.”

“Em chỉ cần không thừa nhận, ai có thể ép em nhận chứ?”

“Vốn dĩ cũng chẳng phải chuyện gì to tát, là Tư Tư cứ nhất quyết đến xin lỗi em.”

Thấy tôi không biểu lộ cảm xúc gì, Phó Hằng Cẩm bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Tư Tư đã xin lỗi em rồi, em thái độ vậy là sao?”

“Em không nên nói là không sao à?”

“Em có biết không, Tư Tư vừa phát hiện bài đăng là đã lập tức nhờ người quen tìm cách xóa bài rồi.”

“Không xóa được còn khóc nữa.”

“Kết quả em lại là thái độ này?”

“Đúng là không biết phân biệt tốt xấu!”

Anh ta kéo tay Lâm Tư Tư, hậm hực nói:

“Đi thôi, đi thôi. Nhìn cái bộ dạng của cô ta, tôi cũng thấy tức!”

Chương 7

Bài đăng trên diễn đàn bị thầy Bạch – người dạy bơi – nhìn thấy.

Thầy nhắn riêng cho tôi, hỏi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Lần trước em báo cảnh sát, sự thật đúng như lời em nói sao?”

“Phó Hằng Cẩm thật sự đã tháo dây áo ngực của em à?”

Thầy Bạch là một giảng viên nam ngoài bốn mươi. Nghe nói ban đầu dự định để một giảng viên nữ dạy lớp này, nhưng thấy học viên toàn là nam nên trường đã đổi thành giảng viên nam.

Bình thường tôi và thầy Bạch không có nhiều giao tiếp, thậm chí còn chẳng nói chuyện bao giờ.

Dù sao tôi học hai tháng rồi mà vẫn chỉ quanh quẩn ở khu nước nông, trong khi phần lớn các bạn đều biết bơi cả.

Trong mắt thầy, tôi chắc chỉ là kiểu sinh viên đến để lấy tín chỉ cho có.

Huống hồ, tôi còn đi học cùng bạn trai.

Lúc cảnh sát tới, thầy Bạch gần như chỉ đứng làm nền, không nói câu nào.

Tôi không hiểu tại sao hôm nay thầy lại chủ động nhắn tin cho tôi.

Tôi kể lại toàn bộ sự việc hôm đó một cách chi tiết.

Thầy nghe xong, tức đến mức gửi liền mấy sticker hình mặt giận.

“Ban đầu thầy còn tin lời Phó Hằng Cẩm và Lâm Tư Tư.”

“Dù sao khi ấy mọi người đều bảo Phó Hằng Cẩm không hề động vào em.”

“Nói tất cả đều là do em tưởng tượng.”

“Cho đến khi thầy thấy bài đăng trên diễn đàn hôm nay… bức ảnh đó, rõ ràng là ảnh trong giờ học bơi.”

Thầy Bạch bảo tôi yên tâm, thầy sẽ giúp tôi tìm ra bằng chứng.

“Có những sinh viên thế này đúng là mất mặt cho nhà trường.”

Sự việc ầm ĩ đến mức khắp trường đều bàn tán.

Tôi đi trên đường cũng bị người ta chỉ trỏ.

Dù đã đeo khẩu trang, vẫn có người nhận ra.

WeChat của tôi thì hoàn toàn sụp đổ.

Mỗi ngày đều nhận được vô số tin nhắn bẩn thỉu.

Hỏi tôi một đêm bao nhiêu tiền.

Khen tôi thân hình đẹp, muốn “sờ thử một cái”.

Những tin nhắn ghê tởm và bệnh hoạn, xóa hoài không hết.

Vì chuyện đó, tôi được bác sĩ chẩn đoán mắc chứng trầm cảm trung bình và lo âu mức độ vừa.

Không còn cách nào khác, tôi phải đổi số điện thoại.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Chương 8

Bạn cùng phòng của tôi nhờ người quen tìm được một cao thủ IT, lần ra địa chỉ IP người đăng bài.

Chính là Lâm Tư Tư.

Cô ta có hai chiếc điện thoại, là dùng chiếc còn lại để đăng bài.

Có được bằng chứng, bạn cùng phòng lập tức đi cùng tôi đến đồn công an báo án lần nữa.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!