PrevNext

Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã đập nát tất cả những gì có thể trong phòng.

“Thí sinh tiếp theo, Lâm Vãn.”

Khi đẩy cửa bước vào phòng phỏng vấn cao học, trong lòng tôi có một sự bình tĩnh đến muộn màng.

Buổi phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, tôi đã liên hệ trước với đàn anh Trần Như Thực – người quen qua diễn đàn – và được anh giới thiệu gặp giáo sư mà tôi ngưỡng mộ.

Cuối cùng, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển.

Sau bao năm, tôi cuối cùng cũng đặt chân vào “Khải Hoàn Môn” từng khép chặt trước tôi.

Ba năm học cao học là quãng thời gian tự do nhất trong hơn hai mươi năm đời tôi.

Anh Trần trở thành đồng môn, chúng tôi đồng điệu tư tưởng, dù có bất đồng cũng luôn tôn trọng lẫn nhau.

Giáo sư hướng dẫn của tôi là một nữ học giả đầy trí tuệ.

Biết về quá khứ của tôi, bà không chỉ dẫn dắt học thuật mà còn ủng hộ tôi vô điều kiện trong mọi lựa chọn cuộc đời.

Tôi thay số điện thoại, cắt đứt hầu hết liên lạc cũ, chỉ giữ lại số của chị gái.

Mọi quyết định, dù tốt hay xấu, đều do tôi tự chịu trách nhiệm.

Ngày lễ tốt nghiệp, tôi mặc lễ phục đứng trên sân khấu.

“Vãn Vãn, mẹ tìm con khổ sở biết bao!”

Tiếng khóc chói tai quen thuộc phá tan bầu không khí trang nghiêm.

Ba mẹ tôi không biết bằng cách nào đã len vào, ba dìu người mẹ nước mắt giàn giụa, lớn tiếng trách móc giữa bao ánh nhìn.

“Ba năm không liên lạc, tóc mẹ bạc hết rồi!”

Tôi nhìn họ, lại chẳng thấy bất ngờ chút nào.

Tựa như trong mọi thời khắc quan trọng của đời tôi, họ luôn đóng vai “phản diện”, còn tôi bắt buộc phải đánh bại họ.

Tôi còn chưa kịp mở miệng, giáo sư hướng dẫn đã bước lên che chắn cho tôi.

“Bảo vệ, mời người không phận sự rời khỏi.”

Lập tức có nhân viên an ninh tiến đến, gọn gàng kéo họ ra ngoài.

Buổi lễ tiếp tục. Khi giáo sư thay tôi điều chỉnh tua mũ, bà nhẹ nhàng nhưng kiên định nói:

“Lâm Vãn, chúc mừng em tốt nghiệp.”

“Từ nay non cao biển rộng, cuộc đời là của em, không cần vì ai mà dừng lại.”

Dưới sự giúp đỡ của bà, tôi chuyển hộ khẩu sang hộ tịch tập thể của trường.

Ngày nhận thẻ căn cước mới, nhìn địa chỉ xa lạ in trên đó, tôi biết – mọi thứ, cuối cùng cũng thực sự bắt đầu lại.

Nhờ sự giới thiệu mạnh mẽ của giáo sư, tôi vào làm ở một doanh nghiệp hàng đầu trong ngành.

Kinh nghiệm thực chiến trong thời gian học cao học khớp chặt với nghiệp vụ lõi của công ty, giúp tôi nhanh chóng đứng vững.

【Chương 10】

Tôi toàn tâm dốc sức cho công việc, nhờ sự chuyên nghiệp và kiên định, chẳng bao lâu đã nổi bật trong nhóm.

Dự án do tôi phụ trách liên tục thành công, chưa đến hai năm tôi đã trở thành trụ cột được bộ phận tin tưởng.

Một đêm làm việc muộn như bao ngày khác, chị gái gọi đến, phá tan bầu không khí yên bình.

“Vãn Vãn… chồng chị… bị bắt vì mua dâm…”

Giọng chị vỡ vụn, nhưng ngữ khí lại rất kiên quyết:

“Chị muốn ly hôn!”

Tôi không hỏi thêm gì, chỉ đáp:

“Được, chị, đừng sợ.”

Hôm sau, tôi lập tức tận dụng mạng lưới quan hệ của mình, liên hệ với đội luật sư chuyên xử lý các vụ án gia đình phức tạp nhất.

Đồng thời, tôi bắt đầu hướng dẫn chị từ xa: sao lưu hồ sơ trình báo, ghi lại thương tích, thu thập chẩn đoán trầm cảm từ bệnh viện…

Toàn bộ quá trình tôi xử lý như một dự án nữa – chỉ là lần này, nó liên quan đến tự do cả đời của chị tôi.

Ngày ra tòa, bằng chứng xác thực.

Cuối cùng, gã chồng phải gần như tay trắng rời hôn nhân, từ bỏ cả quyền nuôi con.

Rời khỏi tòa án, chị ôm chặt đứa bé, nắng rọi lên khuôn mặt đầy nước mắt.

Tôi đứng cách đó vài bước, biết rằng – cuộc đời chị, cuối cùng đã có thể bắt đầu lại.

Sự nghiệp của tôi tiếp tục thăng tiến.

Tối hôm đó, trong bữa tiệc mừng thăng chức, anh Trần – giờ là bạn trai tôi – quỳ gối cầu hôn:

“Anh biết em không cần ai cứu rỗi, nhưng xin hãy cho phép anh cùng em xây dựng tương lai mà em mong muốn.”

Tôi mỉm cười gật đầu, ánh lệ lấp lánh trong mắt – giây phút ấy, tôi cảm nhận được hạnh phúc vững chắc.

Chúng tôi tổ chức hôn lễ, không báo cho bất kỳ ai ở quê nhà.

Đêm trước ngày cưới, tôi đốt hết những cuốn nhật ký từ bé đến lớn – nơi lưu giữ mọi ký ức quá khứ.

Trong ánh lửa bập bùng, không phải là sự tan biến của thù hận, mà là sự tự tin để không bị quá khứ định nghĩa.

Hôn lễ được tổ chức đơn giản mà ấm cúng, chỉ mời giáo sư, vài người bạn thân và đồng nghiệp.

Cùng lúc đó, ở quê nhà xa xôi, ba mẹ tôi vì không được thông báo mà cảm thấy bị sỉ nhục.

Họ phàn nàn với họ hàng rằng tôi “bất hiếu”, nhưng chẳng ai hưởng ứng.

Còn định gọi cho chị tôi để gây áp lực, điện thoại vừa kết nối, chỉ nghe chị bình thản nói:

“Nó rất ổn, đừng tìm nữa.”

Rồi dứt khoát tắt máy, chặn số.

Họ có thể phẫn nộ, có thể hối hận – nhưng đã không thể chạm đến thế giới của tôi nữa.

Ngày cưới, chị tôi là người nhà duy nhất, đã tới phòng trang điểm từ sớm.

Chị đứng sau tôi, nhẹ nhàng vấn tóc, cài khăn voan cho tôi, đầu ngón tay dịu dàng.

Trong gương, mắt chị đỏ hoe, khe khẽ nói:

“Em đã tự bước ra ánh sáng… giờ, đưa chị đi cùng nhé.”

Tôi đặt tay lên mu bàn tay chị, nhẹ giọng đáp:

“Chúng ta đáng ra phải ở nơi này từ lâu rồi.”

Buổi lễ đơn giản mà trang trọng.

Trong ánh mắt chúc phúc của thầy cô và bạn bè, chúng tôi trao nhau lời thề và nhẫn cưới.

Cuối cùng, tôi quay người, trao thẳng bó hoa cưới vào vòng tay chị.

Chị đón lấy, nở nụ cười rạng rỡ chan chứa lệ.

Khoảnh khắc chụp ảnh lưu giữ lại, tôi đứng giữa người yêu và bạn bè, nụ cười bình thản, ánh mắt kiên định.

Đó là ánh sáng trong trẻo của người đã băng qua đường hầm tối tăm, cuối cùng tới được vùng đất rộng lớn ngập tràn tự do.

Lễ cưới kết thúc, chúng tôi cùng nhau bước về chiếc xe chờ sẵn.

Cửa kính hạ xuống, gió nhẹ tràn vào, mang theo mùi cây cỏ đầu hạ.

Con đường trước mặt thẳng tắp trải dài – hướng đến một tương lai tự do và bao la.


PrevNext
Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!