Điều đó có nghĩa là…
quán bar hắn đầu tư mấy triệu tệ…
được xây trên ban công nhà người khác.
Mọi khoản thu nhập của hắn…
đều trở thành thu lợi bất hợp pháp.
“Không thể nào…”
Hắn lẩm bẩm.
“Cô ta chỉ là một người phụ nữ…”
“Sao lại có thể có năng lực lớn đến vậy?”
8
Ngày mở phiên tòa, tôi mặc một bộ vest công sở chỉnh tề, ngồi ở ghế nguyên đơn.
Lục Cảnh Minh và Hạ Bân ngồi phía bị đơn, hai người mặt xám như tro, không còn chút khí thế ngang ngược ngày nào.
Luật sư của họ cố gắng biện hộ bằng lý lẽ “ban quản lý có quyền giải thích cuối cùng” và “vấn đề tồn đọng lịch sử”.
Nhưng luật sư Vương của tôi chỉ bình tĩnh trình lên từng phần chứng cứ.
— Dữ liệu quét laser 3D chính xác đến từng milimet do Kinh Vĩ Thời Không cung cấp.
— Bản vẽ kiến trúc gốc lưu trữ tại Cục Quy hoạch.
— Sổ đỏ của tôi cùng bản đồ phụ lục quyền sở hữu.
— Báo cáo chính thức của Sở Xây dựng và Cục An toàn về nguy cơ kết cấu nghiêm trọng và công trình xây dựng trái phép trên sân thượng.
Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, rõ ràng, không thể phản bác.
Sắc mặt thẩm phán càng lúc càng nghiêm nghị.
Đến khi luật sư Vương trong phần kết luận cuối cùng yêu cầu:
Không chỉ phải tháo dỡ toàn bộ công trình xây dựng trái phép, khôi phục sân thượng về trạng thái ban đầu.
Mà toàn bộ doanh thu của Bar Tinh Không kể từ ngày khai trương…
đều phải được xác định là thu lợi bất hợp pháp từ hành vi chiếm dụng tài sản của người khác, và bồi thường toàn bộ cho thân chủ Ninh Hi.
Cả phòng xử án lập tức xôn xao.
Hạ Bân bật dậy khỏi ghế.
“Cô đang tống tiền! Đừng có mơ!”
Thẩm phán gõ mạnh búa.
“Bị đơn, chú ý lời nói! Nếu còn gây rối, tòa sẽ trục xuất anh ra khỏi phòng xử!”
Kết quả phán quyết…
không có bất kỳ bất ngờ nào.
Tòa án xác định quyền sở hữu sân thượng tầng mái tòa A “Vân Đỉnh Thiên Khuyết” thuộc về cá nhân tôi.
Tòa yêu cầu công ty quản lý và Hạ Bân trong vòng 30 ngày phải tháo dỡ toàn bộ công trình trái phép và khôi phục nguyên trạng.
Đòn chí mạng nhất là…
Tòa chấp nhận yêu cầu của tôi.