Một cuộc họp gia đình vốn dĩ định thống nhất đối ngoại, chớp mắt đã biến thành màn lục đục nội bộ.
Tôi lạnh lùng đứng ngoài quan sát.
Nhìn bọn họ chó cắn chó, cắn nhau sứt đầu mẻ trán.
Chu Văn Đình mắng xong mẹ mình, lại quay sang Chu Văn Bác.
“Còn cả mày nữa! Mày chẳng bảo là con Hứa Tịnh nó ngoan ngoãn một lòng một dạ với mày sao?”
“Mày bảo chỉ cần mày hé răng một tiếng, đừng nói là 40 vạn, có 80 vạn nó cũng cam tâm tình nguyện cơ mà?”
“Giờ thì sao? Người ta đòi ly hôn với mày rồi kìa!”
Câu nói này, tựa như một tia sét, đánh trúng Chu Văn Bác.
Anh ta ngẩng phắt đầu lên, trong mắt vằn vện tơ máu, hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
Anh ta cho rằng, chính sự phản bội của tôi, mới khiến anh ta hôm nay mất mặt đến thế.
“Hứa Tịnh!”
Anh ta gào lên, giống như một con thú bị dồn vào chân tường.
“Cô nhất định phải làm tuyệt tình đến thế sao?”
“Cô tưởng cô cầm quyển sổ rách này, cầm dăm ba tờ thỏa thuận gì đó, là có thể dọa nạt được tôi à?”
“Tôi nói cho cô biết, cái hôn nhân này, tôi không ly!”
“Cái nhà này, là tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân của chúng ta, cô đừng hòng một mình nuốt trọn!”
Anh ta bắt đầu dở thói cùn.
Đây chính là thủ đoạn cuối cùng, cũng là thủ đoạn vô sỉ nhất của cái hạng người này.
Lưu Ngọc Mai cũng kịp phản ứng lại, lập tức hùa theo.
“Đúng! Không ly hôn!”
“Căn nhà này chính là của nhà họ Chu chúng tôi! Cô đừng hòng mang đi một xu nào!”
Đến cả Chu Văn Đình cũng hùa vào: “Đúng thế! Hứa Tịnh, cô đừng có mà quá đáng! Ép em trai tôi đến đường cùng, cô cũng chẳng được lợi lộc gì đâu!”
Bọn họ lại một lần nữa, đoàn kết lại với nhau.
Nghĩ rằng chỉ cần tụ tập lại làm càn, là có thể khiến tôi phải khuất phục.
Bọn họ tưởng rằng, đây đã là tất cả những con bài tẩy của tôi rồi.
Đáng tiếc thay.
Bọn họ đã nhầm.
Tôi nhìn những khuôn mặt gớm ghiếc của bọn họ, chậm rãi, lấy ra một thứ.
Điện thoại của tôi.
Tôi không nói lời nào.
Tôi chỉ bấm mở một đoạn video, và vặn âm lượng lên mức cao nhất.
Từ trong điện thoại, lập tức vang lên một giọng nữ nũng nịu.
“Anh Bác, bao giờ anh mới chịu ly hôn với con mụ mặt vàng kia đây?”
“Người ta sốt ruột muốn dọn vào ngôi nhà lớn của anh lắm rồi đấy.”
Hình ảnh trong video, chính là bối cảnh một trung tâm môi giới nhà đất được trang hoàng lộng lẫy.
Người đàn ông trong màn hình đang quay lưng lại với ống kính.
Nhưng giọng nói của anh ta, vóc dáng của anh ta, có hóa thành tro Chu Văn Bác cũng nhận ra.
Đó chính là anh ta.
Giọng điệu của Chu Văn Bác trong video ngập tràn sự sủng ái.
“Sắp rồi, cục cưng.”
“Đợi anh chuyển tên sổ đỏ xong, lấy được khoản tiền đền bù đó, anh sẽ ly hôn với cô ta.”
“Đến lúc đó, 85 vạn này, cùng với căn nhà này, đều sẽ là của chúng ta.”
Đoạn video không dài, chỉ vỏn vẹn 30 giây.
Nhưng từng câu từng chữ, lại giống như một cái tát giáng trả chát chúa, tát thẳng vào mặt cả ba người nhà họ Chu.
Phòng khách im lặng đến mức có thể nghe rõ cả nhịp tim đập.
Huyết sắc trên mặt Chu Văn Bác tức khắc biến mất không còn dấu vết.
Anh ta cứng đờ người ở đó, toàn thân lạnh toát, như thể bị ai rút cạn linh hồn.
Chu Văn Đình và Lưu Ngọc Mai cũng sững sờ.
Họ không thể tin nổi, cứ nhìn chằm chằm Chu Văn Bác, rồi lại nhìn đoạn video trong điện thoại tôi.
Hóa ra là vậy.
Cái cớ xây lại nhà là giả.
Cái lý do giúp đỡ họ hàng cũng là giả nốt.
Từ đầu đến cuối, tất cả đều là một trò lừa bịp.
Một vở kịch do hai mẹ con nhà bọn họ cấu kết với người ngoài, dày công thiết kế riêng cho tôi.
Còn Chu Văn Đình, chẳng qua cũng chỉ là một cái bình phong để bọn họ mang ra làm cớ đòi tiền.
Tôi tắt video, cất điện thoại đi.
Tôi nhìn Chu Văn Bác.
“Cuộc gọi của Trung tâm Đăng ký Bất động sản, là do bạn tôi gọi đến.”