Thẩm Tĩnh Nghi đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm: “Bà không hiểu tiếng người à?”

Bảo mẫu không dám nói thêm lời nào, đành bế đứa bé lùi ra ngoài.

Con gái từ sau ngày được cứu về, cứ nhân lúc không ai để ý lại lén lút lẻn đến cuối hành lang, cách một ô cửa kính của phòng bệnh để nhìn Hứa Niệm An.

Cô bé không dám vào, cứ đứng đó nhìn, nhìn rất lâu.

Con trai thì bắt đầu lén chạy ra khỏi phòng lúc nửa đêm, ngồi xổm trước cửa phòng bệnh của Hứa Niệm An.

Chạng vạng ngày hôm nay, con gái lại lén chạy đi thăm Hứa Niệm An.

Cô bé kiễng chân, bàn tay nhỏ bé bám lấy khung cửa, đôi mắt sáng lấp lánh.

“Mày đang nhìn cái gì đấy?”

Giọng Thẩm Tĩnh Nghi từ phía sau truyền đến.

Cô bé giật mình run rẩy, co rúm người lại lí nhí: “Mẹ… mẹ…”

“Ai là mẹ mày?”

Thẩm Tĩnh Nghi túm lấy cánh tay cô bé, lôi tuệch về phòng, ném xuống sofa.

Con trai đang ngồi ở góc phòng, thấy cảnh này, sắc mặt bỗng chốc trắng bệch.

Thẩm Tĩnh Nghi đứng từ trên cao nhìn hai đứa trẻ, lồng ngực phập phồng kịch liệt: “Tao mới là mẹ đẻ của tụi mày! Mạng sống của tụi mày là do tao cho! Tụi mày không đến gần gũi tao, ngược lại đi nịnh bợ con khốn kia, tụi mày là đồ ăn cháo đá bát à?”

Cô ta càng nói càng tức, móng tay bấm chặt vào lòng bàn tay: “Hứa Niệm An đã cho tụi mày uống bùa mê thuốc lú gì vậy? Cô ta là cái thá gì? Chẳng qua chỉ là một cái máy đẻ thuê thôi!”

Hai đứa trẻ thu mình trong góc sofa, không dám hé răng.

“Hôm nay không đứa nào được ăn cơm!”

Thẩm Tĩnh Nghi chỉ thẳng vào mũi chúng: “Bao giờ nghĩ thông suốt rồi thì mới được ăn!”

Cô ta đóng sầm cửa bỏ đi.

Chạng vạng hôm sau, con gái vì đói quá không đứng vững nên đã lộn cổ từ cầu thang xuống.

Con trai nhân lúc bảo mẫu không chú ý, loạng choạng chạy đến trước cửa phòng bệnh của Hứa Niệm An, nhào vào trong.

“Cứu em gái cháu với… xin cô, cứu em gái cháu với…”

Hứa Niệm An gắng gượng chống đỡ cơ thể chưa kịp bình phục, theo đứa trẻ tìm thấy bé gái đang cuộn tròn trong góc.

Đứa trẻ nóng ran, môi nứt nẻ, đã sốt đến mơ hồ, trong miệng vẫn lẩm bẩm gọi “Mẹ”.

Cô bế đứa trẻ lên, lúc quay người lại, Thẩm Tĩnh Nghi đang đứng ngoài cửa.

“Hứa Niệm An, chị quản việc bao đồng hơi rộng rồi đấy?”

Thẩm Tĩnh Nghi khoanh tay, cười khẩy một tiếng: “Con của tôi, tôi tự biết dạy dỗ, đến lượt chị nhúng tay vào sao?”

Hứa Niệm An ôm lấy con gái, giọng khản đặc nhưng vô cùng kiên định: “Con bé mới 4 tuổi. Cô không cho nó ăn, nó nhịn đói một ngày một đêm, té từ cầu thang xuống, Thẩm Tĩnh Nghi, cô có phải là con người không?”

“Tôi là mẹ chúng nó! Tôi muốn dạy dỗ thế nào thì dạy!”

Giọng Thẩm Tĩnh Nghi the thé: “Chị nghĩ mình là ai? Chị chẳng qua cũng chỉ là một…”

“Đủ rồi.”

Giọng Phó Văn Lễ từ cuối hành lang vang lên.

Hắn sải bước vào, thấy bé gái sốt đỏ bừng mặt trong vòng tay Hứa Niệm An, lại nhìn sang cậu con trai co ro ở góc tường, khuôn mặt tèm lem nước mắt, sắc mặt hắn ngay lập tức chìm xuống đáy vực.

“Bọn trẻ bị làm sao vậy?”

Hốc mắt Thẩm Tĩnh Nghi lập tức đỏ hoe, giọng nức nở: “Văn Lễ, cuối cùng anh cũng về rồi… Chị Hứa… chị ấy nhốt con gái lại, không cho con ăn cơm, con đói suốt một ngày một đêm, lộn từ cầu thang xuống mới sốt cao như vậy…”

Đồng tử Hứa Niệm An đột ngột co rút: “Cô nói láo!”

“Em không có!”

Nước mắt Thẩm Tĩnh Nghi lã chã rơi: “Anh không tin thì hỏi Nhạc Nhạc xem, thằng bé nhìn thấy hết đấy.”

Ánh mắt của tất cả mọi người đều dồn về phía cậu bé trong góc.

Phó Văn Lễ ngồi xổm xuống, nhìn ngang tầm mắt con trai, giọng cố gắng dịu dàng: “Nhạc Nhạc, nói cho bố biết, rốt cuộc là có chuyện gì?”

Cậu bé run rẩy, nhìn Thẩm Tĩnh Nghi, rồi lại nhìn Hứa Niệm An, đôi môi run rẩy.

Ánh mắt Thẩm Tĩnh Nghi như một con rắn độc, lạnh lẽo chằm chằm nhìn cậu bé.

“Là… là cô ấy.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!