“Ôn Niệm…”

Cố Dữ Châu nhìn tờ giấy chứng sinh, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

“Đúng rồi… Mẹ em họ Tô, bà hy vọng em sẽ mãi mãi được người khác nhớ thương.”

“Nên đặt tên em là Ôn Niệm.”

Anh quay sang nhìn tôi, trong mắt là sự cuồng hỉ khi tìm lại được báu vật, và cả sự đau đớn sâu sắc.

“Đây là tên của em.”

“Ôn Niệm.”

Tôi nhìn tờ giấy chứng sinh kia, cả người sững sờ.

Tôi tên… Ôn Niệm.

Nên tôi thực sự không phải là con cái nhà họ Hứa.

Vậy Hứa Kiến Công bọn họ…

“Nói!”

Ánh mắt Cố Dữ Châu sắc như dao phóng về phía hai con người trên mặt đất.

“Các người có được cô ấy bằng cách nào?”

“Kẻ đứng sau là ai!”

Trước khí thế áp đảo của Cố Dữ Châu cùng với bằng chứng thép rành rành.

Tâm lý phòng thủ của Hứa Kiến Công và Triệu Lan hoàn toàn sụp đổ.

Họ tranh nhau khai tuốt tuột những chuyện năm xưa.

Mười tám năm trước.

Có một người đàn ông bí ẩn tìm đến bọn họ.

Đưa cho bọn họ một khoản tiền lớn.

Bảo họ nhận nuôi một bé gái mới chào đời.

Người đàn ông đó dặn dò họ.

Không cần đối xử tốt với đứa bé.

Thậm chí, phải cố gắng đày đọa nó, chèn ép nó, khiến nó trở nên tự ti và nhu nhược.

Để nó vĩnh viễn không biết được thân phận thực sự của mình.

Cứ cách một khoảng thời gian, người đàn ông đó lại gửi cho họ một khoản tiền.

Cho mãi đến tận hôm nay.

“Người đàn ông đó là ai!”

Giọng Cố Dữ Châu đã mang theo sát khí.

“Chúng… chúng tôi cũng không biết mà!”

Hứa Kiến Công sợ đến vãi cả ra quần.

“Chúng tôi chưa bao giờ nhìn thấy mặt thật của ông ta, lần nào đến ông ta cũng đội mũ và đeo khẩu trang!”

“Chỉ biết ông ta họ Tần, là một ông chủ rất nhiều tiền!”

Họ Tần!

Tôi và Cố Dữ Châu đồng thời giật mình!

Một cái tên cùng lúc xuất hiện trong đầu hai chúng tôi.

Tần Ngữ Nhiên!

Nhà họ Tần!

“Hóa ra là bọn chúng…”

Cố Dữ Châu siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc.

“Giỏi, giỏi lắm…”

Đúng lúc này.

Điện thoại của Cố Dữ Châu đổ chuông dồn dập.

Là trợ lý Lý gọi.

Giọng anh ta mang theo sự nôn nóng và nặng nề chưa từng có.

“Cố tổng! Nguy to rồi!”

“Tần Ngữ Nhiên dẫn theo cả nhà họ Tần kéo đến nhà chính họ Cố rồi!”

“Cô ta nói, muốn công bố một bí mật tày trời trước mặt tất cả họ hàng!”

“Một bí mật về thân phận thực sự của phu nhân!”

17

Nhà chính họ Cố.

Lại một lần nữa khách khứa đông đủ.

Nhưng bầu không khí lần này hoàn toàn khác biệt so với bữa tiệc nhận người thân lần trước.

Trong không khí lan tỏa một mùi vị căng thẳng, sát khí bừng bừng.

Tất cả các thành viên cốt cán của nhà họ Cố đều bị một cuộc gọi của ông cụ gọi về.

Họ ngồi trong phòng khách, to nhỏ thì thầm, trên mặt ai nấy đều mang vẻ hoang mang và bất an.

Chính giữa phòng khách.

Tần Ngữ Nhiên mặc một chiếc váy dài màu đen, vẻ mặt kiêu ngạo lạnh lùng.

Như một con thiên nga đen kiêu kỳ sắp sửa tuyên bố chiến thắng.

Đứng phía sau cô ta là bố cô ta, gia chủ đương nhiệm của nhà họ Tần, Tần Chấn Hùng.

Một người đàn ông trung niên nhìn bề ngoài nho nhã ôn hòa, nhưng ẩn sâu trong đáy mắt là sự tinh ranh và tàn độc.

Họ chính là nhân vật chính của ngày hôm nay.

Cũng là kẻ chủ mưu gây ra bao sóng gió.

“Chủ tịch Tần.”

Cố lão gia tử ngồi trên ghế thái sư, mặt trầm như nước, không giận mà uy.

“Ông hôm nay dẫn theo bao nhiêu người xông vào nhà họ Cố ta.”

“Lại còn nói muốn vạch trần thân phận của cháu dâu ta?”

“Tốt nhất là ông hãy cho ta một lời giải thích hợp lý.”

“Nếu không, đừng trách Cố mỗ không niệm tình giao tình bao nhiêu năm nay!”

Giọng ông cụ mang sức nặng ngàn cân.

Khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy áp lực đè nặng.

Nhưng Tần Chấn Hùng lại mỉm cười.

Ông ta đẩy chiếc kính gọng vàng trên sống mũi, chậm rãi nói:

“Cố lão, ngài đừng nóng giận.”

“Hôm nay tôi đến đây không phải để gây chuyện.”

“Tôi đến là để giúp nhà họ Cố dọn dẹp môn hộ.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!