Rõ ràng cuộc đời còn rất nhiều con đường có thể lựa chọn.

Vậy nên tôi chọn một con đường khác.

Đó là trước tiên làm biên kịch phim ngắn.

Đợi có tiền, tôi sẽ đi làm diễn viên!

Bây giờ còn có cơm ăn no, tôi không cần phải cởi bỏ chiếc áo dài của Khổng Ất Kỷ.

Hơn nữa, tôi là phụ nữ vùng Vân Quý Xuyên Du!

Sống ở vùng núi Tây Nam, cái khổ tôi ăn từ nhỏ đều mang theo vụn băng lạnh buốt!

Tuyệt đối sẽ không chịu thua để làm một pháo hôi!!!

4

Ngày hôm sau.

Lại là một ngày quân sự. Sáng sớm dậy chạy bộ, ba người cùng phòng vẫn đang ngủ. Họ nói:

“Cược một ván là huấn luyện viên không điểm danh!”

Cũng đúng, sân bóng rất lớn, các lớp đều tới.

Vì vậy các huấn luyện viên cũng chỉ nhìn xem có người lớp mình hay không, thường không điểm danh.

Nhưng rất không may, hôm nay họ lại muốn điểm danh.

Là người của hội sinh viên tới ghi tên, từng người một đăng ký.

Tôi nhắn tin cho ba người kia, không ai trả lời.

Sắp tới lượt tôi ghi tên thì Ninh Vọng Hành gửi tin nhắn:

[Á á á á! Cầu xin người đẹp viết tên hộ mình! Sau này mình làm trâu làm ngựa báo đáp cậu!]

[Mình cũng vậy! Làm ơn làm ơn, nghe nói không tới sẽ bị trừ điểm rèn luyện! Á á á nếu bị trừ điểm, bố mình sẽ không cho mình tiền tiêu mất!]

[Viết hộ mình nữa, cầu xin cậu!]

Tôi nghĩ, thay vì báo thù họ, không bằng lợi dụng họ.

Dẫm lên nhóm tiểu thư nhà giàu này để leo lên, còn tốt hơn là cả đời không qua lại với họ.

Nhưng tôi nghe thấy người phía trước nói:

“Không cho viết hộ!!”

Tôi: “…” Xin lỗi ba vị, tôi đã cố hết sức.

Tới lượt tôi, tôi mới phát hiện người ghi tên là Thích Lăng Xuyên.

Anh ta cũng nhìn thấy tôi. Học trưởng bên cạnh anh ta cũng nhìn tôi đầy trêu chọc.

“Hóa ra là em gái khóa dưới này à!”

Thích Lăng Xuyên liếc Lăng Hòe một cái. Anh ta nhìn tôi.

“Đầu gối em đỡ hơn chưa?”

“Wow~~” Xung quanh truyền tới một loạt âm thanh.

Lượng thông tin này đúng là quá lớn.

Sắc mặt tôi lại trầm xuống. Tôi cầm bút viết tên mình. Thấy tôi tức giận, anh ta hơi hoảng.

“Mấy người ồn ào cái gì? Hôm qua em ấy bị bóng rổ của tôi đập trúng nên ngã!”

“Ai dám nghĩ lệch, tôi sẽ ấn đầu người đó vào bồn cầu!”

Giọng anh ta lạnh lùng uy hiếp.

Còn tôi đã nhân cơ hội này viết bốn cái tên.

Anh ta: “…”

Tôi ném bút xuống, xoay người bỏ đi.

Anh ta sờ mũi, trừng đám người đang ồn ào kia, ném bút cho Lăng Hòe rồi đuổi theo tôi.

“Bạn học Vân Thu Sương, anh không cố ý…” Anh ta chạy song song với tôi. “Em đừng giận nữa, anh mời em ăn cơm được không?”

Tôi lười để ý anh ta, bình luận lại bay lên.

【Vãi! Nam chính đang làm cái gì vậy?! Lúc đối mặt với nữ chính thì cậu không cho cô ấy viết tên hộ bạn cùng phòng, còn nữ phụ lại được?!】

【Nữ phụ dựa vào cái gì aaaa! Rốt cuộc khi nào mới vạch mặt cô ta, tôi chịu hết nổi rồi!】

【Không phải nam chính tự sáp tới à? Sao lại trách nữ phụ? Cái thế giới yêu đàn ông này làm tôi cạn lời.】

【Nữ chính đang ở phía sau nam chính đó. Cô ấy vì nam chính mà thi vào trường này, cố gắng như vậy. Nam chính thật sự muốn phụ lòng cô ấy sao?!】

【Aaaa nữ phụ rẻ tiền! Ai tới tát cô ta hai cái đi! Tránh xa nam chính của tôi ra!】

【Tôi nói rồi, ai còn mắng con gái nữ phụ của tôi, tôi sẽ tặng quà cho cô ấy. Tặng hoa hồng/】

Tôi sờ thấy trong túi đã có thêm một bó hoa hồng nhỏ màu vàng.

Tôi yêu người mẹ này quá, hu hu hu.

Hóa ra độc giả thật sự sẽ yêu nhân vật trong tiểu thuyết.

“Bạn học Vân Thu Sương…” Thích Lăng Xuyên vẫn đang nói chuyện với tôi.

Tôi nhìn anh ta một cái.

“Không cần đâu. Chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách thì hơn, cảm ơn học trưởng.”

Nói xong, tôi nhanh chân chạy về phía mặt trời mọc.

Thích Lăng Xuyên đuổi theo tôi, còn tôi thì cố hết sức chạy.

Mãi đến khi vài nữ sinh chặn anh ta lại, tôi mới có thời gian thở.

Chị em trong ký túc xá cũng đã lẻn vào.

“Tên đã viết rồi.” Tôi cười tinh quái với họ.

“Hu hu hu cảm ơn chị em. Hôm nay vậy mà là hội sinh viên ghi tên, nghe nói họ rất công tư phân minh đấy!”

“Cậu làm cách nào vậy?”

“Đúng là hơi vất vả, nhưng cũng xem như thành công.” Tôi không nói rằng chuyện này dễ.

“Hu hu hu, cảm ơn cậu Thu Sương!”

Sau lần này, quan hệ của chúng tôi càng tốt hơn.

5

Khi ăn cơm ở căng tin, Tần Diệc Huyên cho tôi xem số liệu bình chọn.

Bây giờ tôi đang đứng thứ hai.

Trong dự đoán. Nữ chính chắc chắn là hạng nhất.

Tôi nhìn về phía bốn cô gái đang ăn cơm cách đó không xa. Người ngồi giữa chính là nữ chính — Bạch Ngu Ninh.

Cô ta là thiên kim nhà họ Bạch ở thành phố S, một tiểu thư danh giá rất giàu có.

Sau khi gặp Thích Lăng Xuyên trong một bữa tiệc, cô ta đã quyết định thi vào trường của anh ta.

Hai người từng gặp nhau vài lần.

Vốn dĩ người bị bóng rổ đập trúng là cô ta. Sau khi hai người tiếp xúc, Thích Lăng Xuyên có ấn tượng sâu sắc hơn với cô ta.

Hai người dần dần tiếp xúc rồi mới yêu nhau.

Nhưng hôm đó tôi gọi xe riêng và quay về sớm, nên người đi ngang qua chỗ đó là tôi.

Còn nữ chính ở ngay phía sau tôi, chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Những điều này đều là tôi biết được từ bình luận.

Đáng tiếc, chuyện đó có liên quan gì tới tôi đâu.