20
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, Đậu Đậu không biết từ đâu lao tới, cắn chặt lấy tay của Vương đại sư.
Hắn đau đớn, ra sức giằng co với Đậu Đậu.
“Con chó chết tiệt, cút đi!”
Bỗng nhiên, cánh cửa bị đạp mạnh từ bên ngoài.
“Không được nhúc nhích! Cảnh sát đây!”
Một nhóm cảnh sát lần lượt xông vào.
Sếp và bà chủ đã bị khống chế ở ngoài cửa.
Viên cảnh sát dẫn đầu nhân lúc Vương đại sư còn đang sững sờ liền tung một cú đá hất hắn ngã xuống đất, sau đó cẩn thận đỡ tôi dậy.
“Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu:
“Không sao.”
Cảnh sát nói với vẻ trách móc:
“Em liều lĩnh quá rồi. Nếu không phải mẹ em báo tin giả là ở đây có mại dâm, bọn anh cũng không thể tới nhanh như vậy!”
Tôi vừa xấu hổ vừa thầm thán phục mẹ mình.
Trước đó qua vài cuộc gọi, tôi đã dặn mẹ kỹ càng: nếu một ngày nào đó tôi bảo bà chuyển tiền qua WeChat, mà nửa tiếng không liên lạc lại được, thì phải lập tức báo cảnh sát.
Quả nhiên, gừng càng già càng cay. Để cứu tôi, mẹ tôi thậm chí nghĩ ra được lý do “báo tin có mại dâm”…
Một viên cảnh sát đỡ tôi ngồi xuống ghế.
“Mẹ em đã nói sơ qua tình hình. Nhưng em phát hiện có gì bất thường từ lúc nào?”
Tôi nhìn Vương đại sư đã bị khống chế, chậm rãi nhớ lại.
Có lẽ là từ lần đầu Tiểu Tôn đến tìm tôi.
Tuy cô ấy chưa từng nói chuyện với chị Lý, nhưng ánh mắt lại không thể che giấu được. Nếu thật sự không nhìn thấy chị Lý, thì việc gì phải kêu tôi vào phòng trà để trốn?
Nếu chị Lý không liên quan gì đến sếp, thì tại sao thư ký lại lập tức chạy vào phòng trà gọi Tiểu Tôn đi?
Bọn họ chỉ đang lợi dụng sự hoảng sợ và nghi ngờ của tôi, khiến tôi không có thời gian để phân biệt thật giả, từng bước đẩy tôi rơi vào bẫy.
Hôm đó, sau khi Tiểu Tôn đưa tôi mảnh giấy, cuối cùng trước sự truy hỏi của tôi, cô ấy đã nói thật.
“Trương Nhuyệt, cẩn thận với chị Lý. Tôi không phải bị sặc nước. Là do trong ly có người bỏ bột xoài. Tôi biết ơn vì cô cứu tôi, nên mới nói nhiều như vậy.”
“Trước đây sếp đã cảnh cáo tôi, bắt tôi phải giả vờ như không nhìn thấy chị Lý, nếu không sẽ đuổi việc tôi. Tôi không có bằng cấp, kiếm việc rất khó…”
“Nhưng tôi không ngờ, chỉ vì tôi nhắc cô một câu, mà họ đã muốn giết tôi.”
Tôi bừng tỉnh sau ký ức, chân đứng không vững, may mà cảnh sát đỡ kịp.
“Muốn uống chút nước đường đỏ không?”
Tôi lắc đầu.
Một lần nữa nhìn ba người bị bắt giữ.
Bà chủ vẫn đang ra sức giải thích:
“Đồng chí cảnh sát, chắc các anh nhầm rồi…”
Cảnh sát cười lạnh:
“Nhầm à? Những gì các người vừa nói, đều đã bị camera ghi hình đầy đủ.”
Anh ta chỉ xuống đất.
Bà chủ cười gượng:
“Anh nói đùa sao? Buổi livestream tôi đã tắt từ lâu rồi, chỉ là đùa chơi thôi mà…”
“Đùa à?”
Tôi cúi xuống gọi. Lạc Lạc hí hửng chạy ra từ dưới gầm tủ, dụi đầu vào chân tôi.
Lúc này bọn họ mới phát hiện, trên cổ Lạc Lạc đeo một chiếc vòng tròn – là camera thể thao mini.
Toàn bộ hành vi phạm tội của họ đều đã được ghi lại không sót một giây.
Ba người im bặt.
Đặc biệt là Vương đại sư, ánh mắt hắn nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Cảnh sát áp giải sếp, bà chủ và Vương đại sư rời khỏi hiện trường.
Tôi cũng được đưa về đồn để phối hợp điều tra.
Chứng cứ rõ ràng, Vương đại sư không chịu nổi khi bị thẩm vấn chuyên sâu nên cuối cùng đã khai hết.
Một đường dây buôn người xuyên quốc gia bị che giấu suốt nhiều năm chính thức bị phanh phui.
Một số đại gia mê tín ở nước ngoài thuê người tìm phụ nữ phù hợp với bát tự ở trong nước, sau đó đem xương cốt ra nước ngoài để chế tác những vật phẩm tà đạo.
Sếp và bà chủ sau khi biết mình bị lừa thì tức giận chửi rủa Vương đại sư không ra người.
Nhưng bọn họ cũng không thể thoát khỏi tội danh đồng phạm.
Những chuyện sau đó, tôi không còn cách nào biết rõ.
Sau khi công ty phá sản, tôi đem theo Đậu Đậu và Lạc Lạc cùng rời đi.
21
Hai con chó rất ngoan, ngay cả mẹ tôi cũng thấy chúng dễ thương.
Nhưng chỉ có tôi mới biết, mỗi lần bà vuốt ve chúng, đều ẩn chứa một nỗi tiếc nuối.
Tiếc nuối vì chưa từng gặp được người chị đã từng tài trợ cho tôi.
Tiếc nuối vì chỉ có thể dùng cách này để thay chị trả thù.
Còn tôi thì tháo chiếc tai nghe giá trên trời mà tôi mua từ một nhóm nghiên cứu ở nước ngoài, nhẹ nhàng đeo lên tai mẹ.
“Mẹ, mẹ nghe kỹ nhé, có thể nghe được hai đứa nó nói chuyện đó.”
Trong tai nghe vang lên tiếng điện nhiễu rất nhỏ, ngay sau đó là giọng điệu của Lạc Lạc.
“Gâu, đúng là một ngôi nhà ấm áp.”
Đậu Đậu cũng phụ họa theo: “Giá mà mẹ còn sống thì tốt biết mấy.”
Nghe đến đó, mẹ con tôi đồng thời rơi nước mắt.
Ba năm trước, người chị luôn tài trợ cho việc học của tôi đã nhắn tin cho tôi.
“Nhuyệt Nhuyệt, sếp chị nói số ngày sinh của chị trúng thưởng trong tiệc cuối năm, ngày mai sẽ phát cho chị một bao lì xì lớn.
Chỉ là phải tham gia một buổi lễ cầu phúc.
Đợi xong việc, chị sẽ chuyển cho em một nửa, em đừng tiết kiệm quá mà bỏ bữa.”
Cũng đúng ngày hôm đó, tôi tìm lại được mẹ ruột của mình.
Tưởng chừng là song hỷ lâm môn, tôi vội vã hẹn gặp hai người, định cùng ăn một bữa cơm và chụp một tấm ảnh kỷ niệm.
Nhưng tin nhắn tôi gửi đi từ đó như đá ném xuống biển.
Chị biến mất hoàn toàn.
Tôi không quản đường xa, đến thành phố nơi chị từng sống.
Tìm đủ mọi cách mới biết được chị đã đột tử trong công ty, nghe nói thi thể bị đưa đi hỏa táng vội vã ngay tại chỗ, không để lại dấu vết nào.
Tôi đã báo cảnh sát vô số lần, nhưng sếp một mực khăng khăng rằng chị tự sát.
Tôi vốn đã định từ bỏ.
Thế nhưng tôi lại nhìn thấy hai con chó mà chị từng nuôi, xuất hiện trong văn phòng của bà chủ.
Vì vậy, tôi đã bỏ ra một khoản tiền khổng lồ để mua chiếc tai nghe có thể giao tiếp với động vật.
Dùng chính ngày sinh giống hệt chị để vào làm tại công ty đó.
Chỉ để một ngày nào đó, có thể vạch trần bộ mặt thật của bọn họ.
May thay, sự thật không đến quá muộn.
Chị ơi, chắc chị hiểu cho em đúng không?
Thế gian này làm gì có quỷ thần.
Đáng sợ nhất, từ trước đến nay, luôn là lòng người.
HẾT