PrevNext

Một dự án vi phạm trị giá 30 triệu tệ (khoảng hơn 100 tỷ đồng). người ký tên lại là tôi.

Tổ thanh tra đã điều tra suốt nửa tháng, chuỗi chứng cứ khép kín, chặt chẽ đến mức tôi không thể biện bạch nổi một lời.

Cho đến khi họ gọi tôi vào phòng họp, yêu cầu tôi “chủ động khai báo”.

Tôi không nói gì.

Chỉ lặng lẽ lấy ra một tờ giấy chứng nhận của bệnh viện.

“Tối hôm ký vào dự án đó, tôi gặp tai nạn giao thông.”

“Bị xe tải lớn tông trúng, bất tỉnh ngay tại chỗ, được đưa thẳng vào ICU.”

Tôi trải từng trang hồ sơ bệnh án trong phòng chăm sóc đặc biệt ra trước mặt họ.

“Tất cả ghi chép ở phòng hồi sức tích cực đều ở đây.”

Tôi nhìn thẳng vào họ, giọng bình tĩnh.

“Nếu các anh không tin, có thể kiểm tra camera của cơ quan.”

“Hôm đó, tôi căn bản không hề có mặt ở đơn vị.”

Trong khoảnh khắc ấy,

gương mặt của trưởng tổ thanh tra lập tức trắng bệch.

01

Chứng Cứ Buộc Tội

Ánh đèn trong phòng họp trắng lạnh.

Chiếu lên gương mặt của Lý Kiến Quân, tổ trưởng tổ thanh tra ngồi đối diện, khiến ông ta trông như phủ một lớp sương giá.

“Đồng chí Hứa Tĩnh.”

Giọng ông ta không có chút nhiệt độ nào, từng chữ rơi xuống bàn họp như những khối băng.

“Về dự án công trình cây xanh lô đất số 3 khu đô thị mới phía Nam thành phố, cô còn điều gì cần bổ sung không?”

Tôi ngẩng đầu.

Trên chiếc bàn dài trước mặt, tài liệu trải kín.

Mỗi một phần đều đang chỉ về cùng một kết luận.

Tôi, Hứa Tĩnh, trưởng phòng Quy hoạch, đã phê duyệt trái quy định một dự án công trình trị giá 30 triệu tệ.

Thời gian: nửa tháng trước.

Địa điểm: văn phòng của tôi.

Chữ ký: là nét chữ của tôi.

Con dấu: là con dấu phòng Quy hoạch do tôi quản lý.

Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh đến mức gần như khép kín tuyệt đối, còn tôi chính là tâm điểm bị khóa chặt ở giữa vòng tròn đó.

“Tổ trưởng Lý.”

Tôi lên tiếng, cổ họng khô rát.

“Tôi nói lại một lần nữa. Văn bản này tôi chưa từng thấy, chữ ký cũng không phải tôi ký.”

Khóe miệng Lý Kiến Quân khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh gần như không thể nhận ra.

Bên cạnh ông ta, một thành viên trẻ trong tổ lập tức đưa ra một tập hồ sơ.

“Trưởng phòng Hứa, đây là báo cáo giám định chữ viết do chuyên gia giám định nổi tiếng nhất của tỉnh thực hiện.”

“Bản báo cáo kết luận rất rõ ràng: chữ ký trên văn bản phê duyệt này có độ tương đồng 99,9% với toàn bộ chữ ký của cô trên những văn bản trước đây.”

“Chuyên gia cũng nói, 0,1% còn lại là sai số bình thường khi con người viết trong những trạng thái khác nhau.”

Giọng nói của người thanh niên mang theo một chút khinh miệt không hề che giấu.

Như thể đang nhìn một con mồi vẫn còn cố vùng vẫy trước khi chết.

Trái tim tôi từng chút một chìm xuống.

Đã nửa tháng rồi.

Kể từ ngày tổ thanh tra tiến vào đơn vị chúng tôi, tôi đã bị đình chỉ công tác.

Mỗi ngày chỉ có thể ở nhà, tiếp nhận những cuộc “làm việc” của họ.

Tôi đã kiểm tra toàn bộ camera trong cơ quan.

Nhưng được thông báo rằng camera trước cửa văn phòng của tôi hôm đó “bị hỏng đường dây”.

Tôi hỏi cấp phó trong phòng, hôm đó rốt cuộc tôi có đến cơ quan hay không.

Anh ta tránh ánh mắt tôi, ấp úng hồi lâu rồi nói hôm đó anh ta xin nghỉ bệnh.

Người bạn thân nhất của tôi, trưởng phòng văn phòng cơ quan, cũng nói hôm đó cô ấy đi họp ở thành phố, cả ngày không gặp tôi.

Tất cả mọi người đều đang né tránh.

Tất cả con đường đều đã bị chặn lại.

Một tấm lưới vô hình từ trên trời giáng xuống, bao trùm chặt lấy tôi.

Nước không lọt vào.

Kim cũng không đâm xuyên nổi.

Ngón tay Lý Kiến Quân khẽ gõ lên mặt bàn, phát ra âm thanh trầm nặng, có nhịp điệu.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Mỗi tiếng vang lên đều như gõ thẳng vào tim tôi.

“Đồng chí Hứa Tĩnh, chúng tôi đã điều tra rồi.”

“Công ty nhận thầu dự án này là Hoành Viễn Xây Dựng. Người đại diện pháp nhân tên Chu Hoành, là anh họ của chồng cô — Chu Minh Vũ.”

“Ba ngày sau khi dự án được phê duyệt, tài khoản của chồng cô nhận được 500.000 tệ.”

“Khoản tiền này được chuyển từ tài khoản công ty của người anh họ đó.”

“Ghi chú chuyển khoản là: cho vay.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu, trong mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Chu Minh Vũ!

Tại sao anh ta không nói với tôi?

Chúng tôi kết hôn năm năm, tôi chưa từng biết người anh họ xa đó của anh ta lại mở công ty xây dựng.

Càng không biết rằng anh ta lén sau lưng tôi, có một khoản tiền lớn như vậy qua lại với anh họ.

Lý Kiến Quân nhìn phản ứng của tôi, ánh mắt càng lạnh hơn.

“Đến nước này rồi, cô vẫn còn muốn chối sao?”

“Lợi dụng chức vụ để bật đèn xanh cho công ty của người thân, nhận hối lộ.”

“Nhân chứng vật chứng đầy đủ.”

Ông ta hơi nghiêng người về phía trước, một cảm giác áp lực mạnh mẽ ập thẳng tới.

“Tổ chức đã cho cô một cơ hội.”

“Ngay tại đây.”

“Chủ động khai báo vấn đề của mình, tranh thủ được khoan hồng.”

Không khí trong phòng họp dường như bị rút cạn.

Tôi cảm thấy nghẹt thở.

Tất cả ánh mắt đều tập trung vào tôi như những chiếc đèn pha.

Lạnh lẽo.

Sắc bén.

Mang theo ý vị phán xét.

Tôi nhìn xuống văn bản phê duyệt đặt trên bàn.

Con dấu đỏ chói khiến mắt tôi đau nhói.

Chữ ký phóng khoáng kia… vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Nửa tháng dày vò.

Đến lúc này, đã chạm tới cực hạn.

Tôi không còn lời nào để nói.

Tôi không còn đường lui.

02

Vết Nứt

Tôi lê đôi chân nặng như đeo chì về đến nhà.

Chìa khóa tra vào ổ, xoay mấy vòng liền vẫn không khớp.

Tay tôi run dữ dội.

Cửa mở.

Phòng khách sáng trưng.

Chồng tôi, Chu Minh Vũ, đang ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt lo lắng nhìn tôi.

“Tĩnh Tĩnh, thế nào rồi?”

Anh ta vội bước tới, đỡ lấy cánh tay tôi.

“Họ… họ lại hỏi em những gì?”

Tôi nhìn anh ta.

Gương mặt tôi đã nhìn suốt năm năm nay, lúc này lại bỗng trở nên xa lạ.

Trong mắt anh ta có sự quan tâm… và cả sự hoảng loạn ẩn phía sau.

Tôi không nói gì, hất tay anh ta ra, bước tới ghế sofa ngồi xuống.

Cả người như rã rời, không còn chút sức lực.

“Tĩnh Tĩnh, em nói gì đi chứ!”

Chu Minh Vũ ngồi xuống bên cạnh tôi, giọng run nhẹ.

“Đừng làm anh sợ.”

Tôi chậm rãi quay đầu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào anh ta.

“Chu Minh Vũ, tôi hỏi anh.”

“Chu Hoành của công ty Hoành Viễn Xây Dựng… có phải anh họ anh không?”

Sắc mặt Chu Minh Vũ lập tức thay đổi.

Ánh mắt anh ta bắt đầu né tránh, môi mấp máy nhưng không phát ra tiếng.

Trái tim tôi lạnh hẳn.

“Nửa tháng trước, có phải anh ta đã chuyển cho anh 500.000 tệ?”

Tôi hỏi từng chữ một, giọng bình tĩnh đến đáng sợ.

Trên trán Chu Minh Vũ rịn ra từng giọt mồ hôi nhỏ.

Anh ta không dám nhìn vào mắt tôi.

“Tĩnh Tĩnh, em nghe anh giải thích…”

“Khoản tiền đó… là anh vay! Gần đây mẹ anh không khỏe, phải làm phẫu thuật…”

“Vay?”

Tôi bật cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

“Mẹ anh không khỏe, sao tôi lại không biết?”

“Chúng ta là vợ chồng. Trong nhà cần dùng một khoản tiền lớn như vậy, tại sao anh không bàn với tôi?”

“Chu Minh Vũ, rốt cuộc anh coi tôi là gì!”

Mấy chữ cuối cùng gần như tôi gào lên.

Chu Minh Vũ bị bộ dạng của tôi làm cho giật mình.

Anh ta bật đứng dậy, mặt đỏ bừng.

“Anh… anh chẳng phải sợ em lo sao!”

“Công việc của em bận như vậy, áp lực lớn như vậy, anh không muốn em còn phải bận tâm chuyện trong nhà!”

Một lý do buồn cười đến mức nực cười.

Một cái cớ giả dối đến trơ trẽn.

Trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến không thở nổi.

“Cho nên anh mới để anh họ anh đến tìm tôi?”

“Để tôi dùng tiền đồ của mình, đổi lấy tiền phẫu thuật cho mẹ anh?”

“Chu Minh Vũ, anh có biết tôi sắp bị hủy hoại rồi không!”

“Tĩnh Tĩnh! Em nhỏ tiếng thôi!”

Chu Minh Vũ bỗng hạ thấp giọng, trong mắt lần đầu tiên lộ ra vẻ bực bội và sợ hãi.

“Chuyện không nghiêm trọng đến thế!”

“Chẳng qua chỉ là một dự án thôi mà? Em đã làm trưởng phòng rồi, chuyện nhỏ thế này cũng không xử lý được sao?”

“Em cứ nhận trước đi, nói là sai sót trong công việc, thủ tục có chút sơ hở.”

“Đợi sóng gió qua rồi, chúng ta lại nghĩ cách khắc phục.”

“Chúng ta là người một nhà, em phải nghĩ cho gia đình này chứ!”

Tôi sững người.

Tôi nhìn anh ta ngơ ngác, như lần đầu tiên quen biết người đàn ông này.

Nhận tội?

Sai sót công việc?

Nghĩ cho gia đình?

Tôi đã nghĩ cho gia đình này suốt năm năm.

Tôi liều mạng làm việc, từng bước leo lên, chỉ để cuộc sống của gia đình này tốt hơn.

Còn anh ta thì sao?

Khi tôi cần anh ta nhất…

Điều anh ta nghĩ đến lại là đẩy tôi ra gánh tội.

Để một mình tôi gánh cái nồi đen 30 triệu tệ này.

“Chu Minh Vũ.”

Giọng tôi lạnh như băng.

“Anh biết dự án này có vấn đề… đúng không?”

“Anh sớm đã biết đây là một cái bẫy… đúng không?”

Anh ta không trả lời.

Nhưng sự im lặng của anh ta… đã cho tôi câu trả lời.

Hóa ra tấm lưới đó, là chính tay anh ta dệt nên.

Những con đường bị chặn lại, là những bức tường anh ta dựng lên.

Tôi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại trong khoảnh khắc đó.

Năm năm hôn nhân… giống như một trò cười khổng lồ.

Tôi đứng dậy, không nhìn anh ta thêm lần nào nữa, bước thẳng về phía phòng ngủ.

“Tĩnh Tĩnh, em đi đâu vậy?”

Chu Minh Vũ gọi phía sau.

“Em nghe anh nói đã! Bây giờ quan trọng nhất là ổn định tổ thanh tra!”

“Em tuyệt đối đừng làm chuyện dại dột!”

Tôi không quay đầu.

Đi vào phòng ngủ, khóa trái cửa.

Tôi tựa lưng vào cửa, cơ thể chậm rãi trượt xuống.

Không có nước mắt.

Nỗi đau lớn nhất… là khi trái tim đã chết lặng.

Khi người thân cận nhất đâm vào sau lưng bạn một nhát chí mạng, mọi đau đớn đều hóa thành một vùng hoang mạc tĩnh lặng.

Tôi ngồi trên nền nhà lạnh ngắt.

Ngồi rất lâu.

Cho đến khi ngoài cửa sổ, bầu trời bắt đầu hé lên một vệt sáng mờ.

Tôi lấy điện thoại ra.

Ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu lên gương mặt không còn chút huyết sắc.

Tôi không liên lạc với bạn bè hay đồng nghiệp.

Chỉ mở thư viện ảnh.

Trong một thư mục đã khóa mật khẩu, tôi tìm thấy từng tấm ảnh.

Đó là những tấm ảnh tôi chụp trong bệnh viện nửa tháng trước.

Cùng với một bộ hồ sơ bệnh án điện tử hoàn chỉnh, có đóng dấu bệnh viện.

Tôi nhìn chằm chằm vào bản bệnh án đó.

Ánh mắt dần trở nên sắc lạnh.

Chu Minh Vũ… và những kẻ đang ẩn sau lưng.

Các người nghĩ rằng…

tôi đã thua chắc rồi sao?

03

Bệnh Án

Sáng hôm sau, đúng chín giờ.

Vẫn là phòng họp đó.

Vẫn là những con người ấy.

Biểu cảm của Lý Kiến Quân còn nghiêm nghị hơn hôm qua, ánh mắt cũng sắc lạnh hơn.

“Đồng chí Hứa Tĩnh, đã suy nghĩ xong chưa?”

“Kiên nhẫn của tổ chức… là có giới hạn.”


PrevNext
Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!