Nhưng tiếc là, ngay trước vòng chung kết, bản vẽ của tôi… biến mất.

Tôi đã lục tung mọi ngóc ngách có thể, nhưng vẫn không tìm thấy.

Cuối cùng, đành nuối tiếc rút lui khỏi cuộc thi.

Đó là vết hằn lớn nhất trong quãng đời sinh viên của tôi.

Không ngờ, nhiều năm trôi qua, tôi lại được nghe nhắc đến chuyện này — từ chính miệng thần tượng của mình.

“Ngài… sao ngài biết chuyện đó ạ?”

“Vì…” – Alex cười khẽ – “Tôi chính là một trong những giám khảo của cuộc thi đó.”

Tôi hoàn toàn chết lặng.

“Nhưng mà… bản thiết kế của tôi…”

“Ở đây.”

Alex vừa nói, vừa ra hiệu cho trợ lý đưa một tập hồ sơ giơ trước ống kính.

Đó là một bản thiết kế.

Dù giấy đã ngả vàng theo thời gian, tôi vẫn nhận ra ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chính là bản vẽ năm đó — thứ mà tôi đã thức suốt nhiều đêm để hoàn thành.

Là tâm huyết, là giấc mơ của tôi.

“Sao… sao lại ở chỗ ngài?” – Giọng tôi run rẩy.

“Cái này,” – Alex mỉm cười – “Cô nên hỏi quý ông ngồi bên cạnh thì hơn.”

Vừa nói, ông ấy vừa liếc về phía Cố Dĩ Hằng đầy ẩn ý.

Tôi lập tức quay phắt đầu sang nhìn anh ta.

Cố Dĩ Hằng đang nhìn tôi. Trong mắt anh, là một cảm xúc phức tạp đến mức tôi không thể đọc nổi.

Có áy náy, có đau lòng… và cả một thứ tình cảm sâu kín mà tôi không dám gọi tên.

Trong đầu tôi như có tiếng nổ vang lên.

Một ý nghĩ hoang đường và táo bạo trỗi dậy trong tâm trí.

“Là anh?” – Tôi nhìn chằm chằm vào anh, từng chữ như rít qua kẽ răng – “Là anh lấy bản thiết kế của tôi?”

9.

Cố Dĩ Hằng không nói gì. Chỉ im lặng nhìn tôi.

Sự im lặng đó… chính là câu trả lời rõ ràng nhất.

Từng chút, từng chút một, tim tôi chìm xuống.

Như thể có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy lồng ngực tôi — đau đến nghẹt thở.

Tại sao? Tôi không hiểu. Không thể hiểu.

Tại sao anh ấy lại làm vậy?

Phá hủy ước mơ của tôi — thì anh ta được lợi ích gì chứ?

Bên kia màn hình, Alex dường như cũng nhận ra không khí đang trở nên căng thẳng, liền vội lên tiếng xoa dịu.

“Cô Thẩm, đừng hiểu lầm. Khi đó… ngài Cố cũng có nỗi khổ riêng.”

Nỗi khổ riêng?

Tôi bật cười, tiếng cười lạnh đến rợn người.

Ăn cắp công sức của người khác, hủy hoại tương lai của người khác — mà cũng gọi là “có nỗi khổ”?

“Ngài Alex,” – Tôi cố gắng giữ cho giọng mình thật bình tĩnh –

“Chuyện này là việc riêng giữa tôi và anh ta. Chúng ta có thể… để sau cuộc họp hãy nói được không ạ?”

Alex sững người một chút, rồi gật đầu:

“Đương nhiên là được.”

Buổi họp tiếp theo, tôi không nghe lọt một chữ nào.

Trong đầu tôi chỉ có đúng một suy nghĩ:

Cố Dĩ Hằng, tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy?

Chúng tôi đã bên nhau ba năm, tôi tự thấy mình chưa từng làm điều gì có lỗi với anh.

Tôi yêu anh như thế, tin tưởng anh như thế.

Còn anh thì sao?

Đây là cách anh trả lại tôi sao?

Cuối cùng cũng chịu đựng được đến khi cuộc họp kết thúc, tôi gần như lập tức đứng bật dậy, không quay đầu lại mà lao thẳng ra khỏi phòng họp.

Tôi cần một lời giải thích.

Một lời giải thích hợp lý.

Cố Dĩ Hằng nhanh chóng đuổi theo, kéo tay tôi lại ở cuối hành lang.

“Nặc Nặc, nghe anh giải thích.”

“Giải thích?” – Tôi hất mạnh tay anh ra, mắt đỏ hoe nhìn thẳng vào anh –

“Được thôi, anh giải thích đi. Tôi muốn nghe xem, năm đó, anh rốt cuộc có nỗi khổ gì mà lại làm vậy với tôi!”

“Anh…” Anh nhìn tôi, há miệng rồi lại ngậm lại, như thể không biết nên bắt đầu từ đâu.

Bộ dạng đó càng khiến cơn giận trong tôi bốc lên không kiểm soát nổi.

“Nói đi! Sao không nói nữa? Không nghĩ ra được lý do nào à?” Tôi hét lên như phát điên, chẳng còn quan tâm đây là công ty, bất cứ lúc nào cũng có người qua lại.

Tôi chỉ muốn trút ra hết.

Trút hết những ấm ức và phẫn nộ trong lòng.

“…Xin lỗi.”

Rất lâu sau, anh mới nghẹn ra được hai chữ đó.

Giọng anh khàn khàn, yếu ớt.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!