Ngày đầu nhập học, tôi lập tức hủy chiếc thẻ phụ thẻ đen của mình. Cũng chính lúc đó, Bùi Vũ Xuyên — kẻ luôn tự xưng là con trai nhà giàu nhất Hải Thành — bắt đầu hoảng.

Kiếp trước, ngay khi vừa vào đại học, tôi đã được bầu là hoa khôi của trường. Bùi Vũ Xuyên liền tuyên bố rằng nhất định phải “có được lần đầu tiên” của tôi.

Để nhờ cả lớp giúp hắn theo đuổi tôi, hắn mua sạch giỏ hàng online của tất cả mọi người. Thậm chí, hắn còn bao trọn trung tâm thương mại xa xỉ bậc nhất Hải Thành để mời cả lớp mua sắm.

Đến lúc thanh toán, tôi mới phát hiện chiếc thẻ phụ tôi mở cho bố mình đã bị quẹt mất mười triệu tệ.

Tôi đối chất với Bùi Vũ Xuyên ngay tại chỗ. Không ngờ hắn còn quay ngược lại vu khống tôi.

“Hạ Chi Chi, cô muốn giả làm tiểu thư nhà giàu thì cũng đừng cố nhận thẻ của tôi là thẻ của cô chứ!”

“Tôi biết cô là sinh viên nghèo. Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm bạn gái tôi, cậu chủ này chắc chắn sẽ không bạc đãi cô!”

Nhưng khi tôi cười lạnh, nói ra tên bố tôi, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

“Tôi còn tưởng vì sao cô chẳng có phản ứng gì với việc tôi theo đuổi cô. Hóa ra là cô lén xem hồ sơ nhập học của tôi, muốn câu dẫn bố tôi!”

“Còn tưởng cô thanh cao thế nào, cuối cùng cũng chỉ là loại đào mỏ!”

Để lấy lòng hắn, đám bạn trong lớp còn trực tiếp trói tôi lên giường khách sạn.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày nhập học, ngay thời điểm hắn nói muốn mua sạch giỏ hàng cho mọi người.

Chương 1

Ngày đầu nhập học, tôi lập tức hủy chiếc thẻ phụ thẻ đen của mình. Cũng chính lúc đó, Bùi Vũ Xuyên — kẻ luôn tự xưng là con trai nhà giàu nhất Hải Thành — bắt đầu hoảng.

Kiếp trước, ngay khi vừa vào đại học, tôi đã được bầu là hoa khôi của trường. Bùi Vũ Xuyên liền tuyên bố rằng nhất định phải có được “lần đầu tiên” của tôi.

Để nhờ cả lớp giúp hắn theo đuổi tôi, hắn mua sạch giỏ hàng online của tất cả mọi người. Thậm chí, hắn còn bao trọn trung tâm thương mại xa xỉ bậc nhất Hải Thành để mời cả lớp mua sắm.

Đến lúc thanh toán, tôi mới phát hiện chiếc thẻ phụ tôi mở cho bố mình đã bị quẹt mất mười triệu tệ.

Tôi đối chất với Bùi Vũ Xuyên ngay tại chỗ. Không ngờ hắn còn quay ngược lại vu khống tôi.

“Hạ Chi Chi, cô muốn giả làm tiểu thư nhà giàu thì cũng đừng cố nhận thẻ của tôi là thẻ của cô chứ!”

“Tôi biết cô là sinh viên nghèo. Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm bạn gái tôi, cậu chủ này chắc chắn sẽ không bạc đãi cô!”

Nhưng khi tôi cười lạnh, nói ra tên bố tôi, sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

“Tôi còn tưởng vì sao cô chẳng có phản ứng gì với việc tôi theo đuổi cô. Hóa ra là cô lén xem hồ sơ nhập học của tôi, muốn câu dẫn bố tôi!”

“Còn tưởng cô thanh cao thế nào, cuối cùng cũng chỉ là loại đào mỏ!”

Để lấy lòng hắn, đám bạn trong lớp còn trực tiếp trói tôi lên giường khách sạn.

“Cậu Bùi, loại đàn bà rẻ tiền như thế này, cậu dạy dỗ một chút là ngoan ngay!”

Hắn cùng đám người đó mất hết nhân tính, thay nhau hành hạ tôi đến chết.

Khi mở mắt lần nữa, tôi đã quay về đúng ngày nhập học, ngay thời điểm hắn nói muốn mua sạch giỏ hàng cho mọi người.

“Trời ơi, bạn Bùi hào phóng thật đấy! Cái MacBook trong giỏ hàng của tôi, cậu ấy mua luôn không chớp mắt!”

“Gọi bạn Bùi gì chứ, phải gọi là cậu Bùi! Ai mà không biết nhà họ Bùi là gia tộc giàu nhất Hải Thành? Đó là hào môn đỉnh cấp đấy. Được học chung lớp đại học bốn năm với cậu Bùi là phúc phần của chúng ta rồi!”

Lớp trưởng nịnh nọt nói:

“Cậu Bùi, từ nay người trong lớp này đều là đàn em của cậu. Cậu muốn mọi người giúp gì thì cứ nói, chúng tôi sẵn sàng xông pha vì cậu!”

Bùi Vũ Xuyên phất tay rất rộng rãi:

“Mọi người nói quá rồi. Chỉ là chút quà gặp mặt thôi. Tôi đến Đại học A học, sau này còn phải nhờ các bạn chiếu cố nhiều.”

“Nhưng mà… hiện tại đúng là tôi có một chuyện, muốn nhờ mọi người nghĩ cách giúp.”

Hắn còn chưa kịp nói hết câu, mấy người đứng ngoài cửa lớp nghe lén đã cười đầy mờ ám.

“Tôi biết, tôi biết! Cậu Bùi để ý hoa khôi Hạ của chúng ta chứ gì!”

“Chuyện này dễ thôi. Lát nữa hoa khôi Hạ đến, chúng ta nói tốt cho cậu Bùi nhiều một chút là được!”

Khi tôi bước vào lớp, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ.

Vừa ngẩng lên, tôi đã thấy ánh mắt của tất cả mọi người trong lớp đều dồn lên người mình.

Bùi Vũ Xuyên vừa nhìn thấy tôi liền nở một nụ cười dịu dàng.

“Chi Chi, cậu về rồi à? Vừa rồi tôi đã mua sạch giỏ hàng cho các bạn trong lớp rồi.”

“Đưa điện thoại cho tôi đi. Những thứ trong giỏ hàng của cậu, tôi mua hết cho.”

Cả lớp lập tức vang lên tiếng trêu chọc “ồ” đầy phấn khích. Trong mắt ai nấy đều là sự trêu ghẹo và ngưỡng mộ.

“Hạ Chi Chi, cậu Bùi vừa đẹp trai vừa hào phóng thế này, có thắp đèn tìm cũng khó thấy đấy. Vậy mà cậu không rung động à?”

“Đúng đó, Chi Chi. Nhìn này, trước đó tôi bỏ 999 con Labubu vào giỏ hàng, cậu Bùi mua luôn cho tôi rồi. Quá đỉnh! Hay cậu đồng ý với cậu Bùi đi, ở bên cậu ấy luôn đi?”

Bạn cùng bàn kích động giơ điện thoại cho tôi xem.

Cả phòng học đều nhìn tôi bằng ánh mắt mong chờ. Bùi Vũ Xuyên mỉm cười, đưa tay định lấy điện thoại của tôi.

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chắc thắng của hắn, giống như đang nhìn con mồi, tôi không kìm được mà thấy lạnh sống lưng. Ký ức kiếp trước lại ùa về.

Kiếp trước, Bùi Vũ Xuyên cũng giống hôm nay. Ngay ngày đầu nhập học, hắn chủ động mua sạch giỏ hàng cho cả lớp, lập tức lấy lòng được tất cả mọi người.

Lúc đó, tôi liên tục nhận được tin nhắn báo giao dịch từ chiếc thẻ phụ của bố tôi. Tổng cộng, hắn đã tiêu lắt nhắt hơn hai triệu tệ.

Nhưng khi ấy tôi không nghĩ nhiều. Dù sao bố tôi trước nay tiêu tiền cũng rất mạnh tay.

Đến ngày hôm sau, Bùi Vũ Xuyên lại mời mọi người đến trung tâm thương mại xa xỉ bậc nhất Hải Thành để mua sắm.

Chương 2

Quản lý trung tâm thương mại thấy tôi cũng đến, không dám chậm trễ, lập tức sắp xếp nhân viên bán hàng cấp VIP tiếp đón tất cả mọi người.

Tôi không muốn để lộ thân phận, chỉ nhàn nhạt dặn rằng họ đều là bạn cùng lớp của tôi, lúc thanh toán có thể giảm năm mươi phần trăm.

Bùi Vũ Xuyên rất hào phóng bảo mọi người cứ tùy ý mua. Cuối cùng, sau khi giảm giá, tổng hóa đơn vẫn lên đến mười triệu tệ.

Nhìn con số khủng khiếp ấy, có người bắt đầu bất an.

“Chúng ta mua nhiều quá rồi thì phải? Cậu Bùi có đủ tiền trả không…”

Nhưng Bùi Vũ Xuyên chỉ nhướng mày, quẹt thẻ thanh toán ngay tại chỗ.

Kết quả, giây tiếp theo, tôi nhận được tin nhắn báo chiếc thẻ phụ đã bị trừ mười triệu tệ. Địa điểm giao dịch chính là trung tâm thương mại của nhà tôi.

Tôi lập tức thấy có gì đó không đúng, liền giật lấy chiếc thẻ đen trong tay Bùi Vũ Xuyên. Quả nhiên, đó chính là chiếc thẻ phụ tôi mở cho bố mình.

“Bùi Vũ Xuyên, chiếc thẻ đen này là của tôi!”

Hắn lại bật cười, đưa tay định ôm tôi.

“Chi Chi, chỉ cần em đồng ý ở bên anh, của anh cũng chính là của em.”

Tôi né khỏi tay hắn, cau mày nói:

“Chiếc thẻ này là thẻ phụ của tôi. Tất cả tin nhắn giao dịch đều sẽ gửi về số điện thoại của chủ thẻ chính.”

“Hai ngày nay anh đã tiêu tổng cộng mười hai triệu bốn trăm nghìn tệ. Mau trả tiền, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát ngay.”

Hắn lập tức trở mặt, vu ngược cho tôi.

“Đây rõ ràng là thẻ Centurion Black bố tôi mở cho tôi!”

“Hạ Chi Chi, cô muốn giả làm tiểu thư nhà giàu thì cũng đừng cố nhận thẻ của tôi là thẻ của cô chứ!”

“Tôi biết cô là sinh viên nghèo. Chỉ cần cô ngoan ngoãn làm bạn gái tôi, cậu chủ này chắc chắn sẽ không bạc đãi cô!”

Tôi cười lạnh hỏi hắn:

“Bố anh là Bùi Cảnh Hồng, đúng không?”

Thấy tôi nói ra tên bố tôi, sắc mặt hắn đột nhiên thay đổi.

“Tôi còn tưởng vì sao cô chẳng có phản ứng gì với việc tôi theo đuổi cô. Hóa ra là cô lén xem hồ sơ nhập học của tôi, muốn câu dẫn bố tôi!”

“Còn tưởng cô thanh cao thế nào, cuối cùng cũng chỉ là loại đào mỏ!”

Xung quanh lập tức vang lên tiếng bàn tán.

“Thảo nào Hạ Chi Chi vẫn không động lòng với cậu Bùi. Hóa ra cô ta muốn một bước leo thẳng lên trời!”

“Cô ta xinh như vậy, câu đàn ông có tiền chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao? Chắc bên ngoài cũng chẳng sạch sẽ gì.”

Mặt tôi lạnh ngắt. Tôi mở thông tin liên kết thẻ ngân hàng trên điện thoại, giơ lên trước mặt Bùi Vũ Xuyên.

Trên đó viết rõ ràng: người dùng thẻ phụ là Bùi Cảnh Hồng, chủ thẻ chính là Hạ Chi Chi. Mối quan hệ giữa ông ấy và tôi là cha con.

Chỉ là tôi theo họ mẹ mà thôi.

Không ngờ sau khi xem xong, Bùi Vũ Xuyên lại cố tình kêu lên đầy khoa trương, chỉ vào tôi nói:

“Con đàn bà này muốn lừa tiền tôi! Mọi người mau giữ cô ta lại!”

Lớp trưởng lập tức gọi mấy nam sinh cao to trong lớp xông lên khống chế tôi, cướp điện thoại của tôi.

Có người còn bày mưu cho Bùi Vũ Xuyên:

“Cậu Bùi, loại đàn bà rẻ tiền như thế này, cậu dạy dỗ một chút là ngoan ngay!”

“Gần đây có một khách sạn chủ đề người lớn, nghe nói có rất nhiều dụng cụ…”

Thế là Bùi Vũ Xuyên dẫn bọn họ vừa cười ác ý vừa trói tôi đến khách sạn, ép tôi uống thuốc rồi cùng nhau làm ra những hành vi tàn bạo như thú dữ.

Cho đến lúc tôi bị hành hạ đến chết trên giường, hắn vẫn còn chế giễu.

“Mẹ kiếp, vì muốn lấy lần đầu của mày mà tao tốn bao nhiêu công sức. Chơi rồi mới thấy hoa khôi cũng chẳng có gì đặc biệt.”

“Còn chẳng bằng mấy đứa tao từng gọi bên ngoài!”

Nỗi đau của kiếp trước như vẫn còn ngay trước mắt. Tôi siết chặt tay.

Kiếp này, tôi sẽ thanh toán với tất cả bọn họ đến cùng.

Tôi lạnh nhạt tránh khỏi bàn tay Bùi Vũ Xuyên đang vươn tới.

“Cậu Bùi muốn theo đuổi tôi, chỉ mua sạch một giỏ hàng thôi thì chưa đủ đâu.”

“Nhà họ Bùi chẳng phải giàu nhất Hải Thành sao? Đã có tiền như vậy, chi bằng dẫn mọi người đi mua sạch Vân Cảnh City đi. Để tôi xem thành ý của cậu.”

Lời vừa dứt, cả lớp lập tức bùng nổ.

“Vân Cảnh City là trung tâm thương mại xa xỉ bậc nhất Hải Thành đấy! Đồ trong đó món nào cũng ít nhất năm chữ số!”

“Mua sạch Vân Cảnh City á? Mơ tôi cũng không dám mơ. Cảm giác chỉ có tài phiệt trong phim Hàn mới làm nổi thôi.”

Sắc mặt Bùi Vũ Xuyên hơi thay đổi, nhưng rất nhanh hắn đã bật cười.

“Chi Chi đã nói vậy, có gì mà không được.”

“Ngày mai tôi sẽ mời cả lớp đến Vân Cảnh City. Mọi người muốn mua gì cứ lấy, tôi thanh toán!”

Vừa nghe vậy, cả lớp liền phấn khích tột độ, lập tức vây quanh Bùi Vũ Xuyên tâng bốc không ngừng.

Tôi lười nghe tiếp, đi thẳng đến chỗ ngồi của mình.

Điện thoại vang lên một tiếng “ting”. Ngân hàng gửi tin nhắn thông báo hủy thẻ thành công.

Ba giờ chiều mai, chiếc thẻ phụ tôi mở cho bố sẽ kết thúc thời hạn chờ hủy 24 tiếng.

Mối quan hệ giữa Bùi Vũ Xuyên và bố tôi, tối qua tôi đã điều tra rõ ràng.

Tôi thật sự muốn xem, không còn chiếc thẻ phụ của tôi, tên công tử giả mạo này định kết thúc màn kịch thế nào.

Chương 3

Hôm sau, tôi đến Vân Cảnh City từ sớm và dặn dò quản lý vài chuyện đơn giản.

Đến khi Bùi Vũ Xuyên và các bạn cùng lớp tới nơi, những người không liên quan trong trung tâm đã được mời ra ngoài.

Toàn bộ nhân viên xếp thành hai hàng, cung kính chào đón bọn họ.

Mọi người thi nhau cảm thán:

“Không hổ là cậu Bùi, đúng là có mặt mũi thật!”

Bùi Vũ Xuyên càng đắc ý, giơ chiếc thẻ đen trong tay lên.

“Hôm nay tôi bao trọn nơi này. Mọi người cứ mua thoải mái!”

Nghe vậy, mắt các bạn cùng lớp sáng rực lên, trực tiếp lao đến những cửa hàng mình muốn.

Thấy tôi đứng yên tại chỗ, Bùi Vũ Xuyên bước lại gần, dịu dàng hỏi:

“Chi Chi, sao em không đi chọn?”

“Thích túi xách hay trang sức gì cũng có thể lấy. Dù em muốn ngôi sao trên trời, anh cũng sẽ nghĩ cách hái xuống cho em.”

“Thành ý như vậy… đã đủ chưa?”

Tôi lạnh nhạt nghe những lời đường mật của hắn.

Giả nhân giả nghĩa.

Nếu không phải kiếp trước trước khi chết tôi đã thấy bộ mặt xấu xa của hắn, có lẽ tôi thật sự đã bị hắn lừa.

“Được thôi. Vậy lấy mỗi dòng túi limited của Chanel và Hermès một chiếc.”

“Cần mua kèm hàng à? Được, vậy gói hết áo khoác và khăn lụa bên này lại.”

“Trang sức thì đơn giản lấy khoảng mười mấy, hai mươi món của Van Cleef & Arpels và Cartier đi.”

Thấy tôi mua rất mạnh tay, Bùi Vũ Xuyên không hề để bụng, ngược lại còn nở một nụ cười cưng chiều.

Dù sao chiếc thẻ Centurion phụ mà bố tôi đưa cho hắn cũng không giới hạn hạn mức. Đừng nói mười triệu, dù quẹt một trăm triệu cũng không thành vấn đề.

Đến khi mọi người chọn xong đồ thì đã là hai giờ rưỡi.

Lần này, tổng chi tiêu lên đến năm mươi triệu tệ.