“Xin hai người chú ý lời nói và hành vi, đây là nơi công cộng.”

Tuy giọng ông không lớn, nhưng lại mang theo uy nghiêm không thể chống lại.

“Về yêu cầu của hai người, rất tiếc phải thông báo – thân chủ của tôi, cô Trần Chu , từ chối gặp mặt bất kỳ ai trong gia đình.”

“Cô ấy đã ủy quyền toàn bộ các vấn đề liên quan đến các người cho tôi xử lý.”

“Nếu có gì cần nói, cứ nói với tôi.”

Vương Tú Liên bật khóc:

“Chúng tôi muốn rút đơn! Không muốn kiện tụng nữa! Chúng tôi là người một nhà mà!”

Trương Vĩ đẩy nhẹ mắt kính, ánh mắt sau tròng kính lạnh băng:

“E rằng không thể.”

“Vụ kiện dân sự, một khi đã vào quy trình tố tụng, muốn rút đơn phải được sự đồng ý của nguyên đơn. Mà thân chủ của tôi – không đồng ý.”

“Còn về phần hình sự mà các người đang bị điều tra…”

Ông ngừng lại một giây, nhìn vẻ mặt tái nhợt như giấy của hai người.

“Cảnh sát đã chính thức lập án. Dựa trên bằng chứng chúng tôi cung cấp, hai người đã có tổ chức, có mưu đồ, liên tục quấy rối, vu khống và đe dọa tinh thần thân chủ của tôi.”

“Đặc biệt nghiêm trọng là: biết rõ bà Vương hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng vẫn dựng chuyện ‘lâm nguy’, gây tổn thương tâm lý nghiêm trọng cho thân chủ.”

“Việc này không còn là mâu thuẫn gia đình, mà là hành vi phạm tội hình sự nghiêm trọng.”

“Một khi bị khởi tố, thứ chờ đợi các người sẽ là bản án nghiêm khắc nhất của pháp luật.”

Mỗi câu nói của Trương Vĩ như một cú đấm thép, giáng thẳng vào tim gan họ.

Đặc biệt là hai từ “tội phạm” và “khởi tố”.

Trần Khải chân khuỵu xuống, hoàn toàn mất kiểm soát.

Vương Tú Liên cũng nín bặt, há miệng nhưng không phát ra tiếng nào.

Bà nhìn người đàn ông trước mặt – ăn mặc nho nhã, nói năng lịch thiệp, nhưng từng chữ thốt ra lại lạnh lẽo như dao sắc.

Ngay giây phút ấy, bà cuối cùng cũng hiểu.

Cô con gái từng bị bà bóp nát cả cuộc đời, giờ đây đã trở nên mạnh mẽ đến mức chỉ cần động ngón tay, thuê một luật sư, là có thể nghiền nát cả gia đình họ.

Còn bà – ngay cả quyền được nhìn con gái một lần, cũng không có.

Trương Vĩ liếc nhìn đồng hồ, như thể đang làm một việc chán ngắt.

“Lời tôi nói đến đây là hết.”

“Nếu hai người tiếp tục gây rối, ảnh hưởng hoạt động của văn phòng, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát, tố cáo hai người về hành vi gây rối trật tự nơi công cộng.”

Nói xong, ông quay sang bảo vệ:

“Tiễn khách.”

Dứt lời, ông quay lưng, bình thản bước vào thang máy, không ngoảnh lại.

Chỉ còn lại Vương Tú Liên và Trần Khải, giống như hai cái xác bị rút cạn máu, quỳ rạp trên nền đá lạnh.

Bị bảo vệ xách cổ lôi ra khỏi tòa nhà, nơi mà cả đời họ cũng chẳng dám mơ bước vào.

Bên ngoài, bầu trời Thượng Hải xám xịt u ám.

Giống hệt như tương lai của họ – không còn chút ánh sáng nào.

Họ đã thua.

Thua đến tơi tả, thua đến tan nát.

19

Tôi không về quê để dự phiên tòa.

Luật sư Trương đại diện tôi toàn quyền xuất hiện.

Còn Từ Nhạc, thì dùng giấy ủy quyền của tôi, lấy danh nghĩa “bạn thân” kiêm “nhân chứng”, ngồi nghe toàn bộ buổi xử.

Sau đó, khi kể lại cho tôi nghe, trong giọng anh ấy đầy hả hê và nhẹ nhõm.

Anh nói, đó là phiên tòa ít hồi hộp nhất, nhưng lại giống một buổi hành hình công khai nhất anh từng chứng kiến.

Phòng xử không lớn, nhưng hàng ghế dành cho người nghe đã chật kín.

Toàn là bà con lối xóm ở quê, háo hức tới xem náo nhiệt.

Họ không đến để nghe kiện tụng.

Họ đến để chứng kiến cái kết của một bi kịch gia đình.

Mẹ tôi và Trần Khải, với tư cách bị đơn, ngồi ở vành móng ngựa.

Từ Nhạc nói, mẹ tôi như già đi hai chục tuổi chỉ sau một đêm.

Tóc bạc trắng, ánh mắt vô hồn, trông như một cái xác sống.

Trần Khải thì cúi gằm mặt, từ đầu đến cuối không dám nhìn ai.

Phiên tòa bắt đầu.

Luật sư Trương đứng dậy, giọng không to nhưng rõ ràng, trầm tĩnh, mang theo khí chất chuyên nghiệp không thể phản bác.

Ông không nói lời xúc động nào.

Ông chỉ trình bày sự thật và bằng chứng.

Bằng chứng thứ nhất, là bản “Thỏa thuận cắt đứt quan hệ” do ba người: mẹ tôi, Trần Khải và Lý Quyên ký tên, điểm chỉ.

Khi tài liệu đó được trình chiếu rõ nét trên màn hình lớn của tòa, cả khán phòng rộ lên tiếng xôn xao.

Giấy trắng mực đen, dấu vân tay đỏ tươi.

Trên đó ghi rõ: họ tự nguyện thừa nhận nợ tôi 880,000 tệ.

Luật sư Trương chỉ vào điều khoản thứ hai:

“Thưa hội đồng xét xử, xin lưu ý: bị đơn hoàn toàn tỉnh táo khi ký kết, không bị ép buộc. Họ tự mình xác nhận đây là khoản nợ.”

“Văn bản này, về mặt pháp lý, chính là một hợp đồng vay tiền không thể chối cãi.”

Phía bị đơn chỉ có một luật sư được chỉ định hỗ trợ pháp lý – một cậu sinh viên mới ra trường, cố gắng đứng dậy phản biện.

Cậu ta nói, bản thỏa thuận kia được ký trong tình trạng chịu áp lực tinh thần, nên không có hiệu lực.

Luật sư Trương mỉm cười.

Ông lập tức đưa ra bằng chứng thứ hai:

Một đoạn ghi âm ba tiếng đồng hồ, đầy đủ, nguyên vẹn, đã được giám định chuyên môn, không cắt ghép.

Đó là toàn bộ cuộc đối chất của tôi với gia đình trong căn nhà trọ ở Thượng Hải.

Cả phòng xử vang lên những giọng nói quen thuộc.

Là tiếng mẹ tôi gào khóc:

“Chu ơi! Con gái mẹ ơi! Mẹ với em con là gánh nặng của con!”

Là tiếng Lý Quyên the thé:

“Làm chị, làm con gái thì phải có trách nhiệm trả tiền chứ!”

Là tiếng Trần Khải gầm lên:

“Cô còn lương tâm không vậy?!”

Và rồi là giọng tôi – lạnh lẽo, rõ ràng:

“Nếu mẹ thật sự đau lòng vì con, vậy xin mẹ trả lại 880,000 mà mấy năm trước mẹ lấy của con.”

Tiếp đó là tôi đọc từng khoản chuyển khoản, kèm theo từng lời hứa hẹn “sẽ trả lại” của họ.

Cuối cùng, là phân đoạn tôi cho họ hai lựa chọn: viết giấy hoặc ra tòa, và họ đã chọn cách đầu tiên.

Ghi âm phát xong, cả phòng xử lặng như tờ.

Luật sư trẻ kia mặt đỏ bừng, không còn gì để nói, chỉ lặng lẽ ngồi xuống.

Cậu ta biết, mình đã thua trắng.

Không lời bào chữa nào có thể đứng vững trước một chuỗi bằng chứng sắt đá.

Nhưng chưa dừng lại ở đó.

Bằng chứng thứ ba, là toàn bộ sao kê chuyển khoản trong 8 năm – tổng cộng 880,000 tệ.

Bằng chứng thứ tư, là toàn bộ tin nhắn, cuộc gọi, ghi âm – ghi lại từng lần họ kể khổ, thao túng cảm xúc, đòi tiền, rồi lại thề sống thề chết sẽ trả lại.

Bằng chứng thứ năm, là bức thư xin trả nợ mẹ tôi gửi, cùng bức ảnh hộp bánh trung thu cũ và tám trăm tệ tiền mặt.

Luật sư Trương vẫn bình thản:

“Thưa tòa, đây là thư bà Vương Tú Liên gửi cho thân chủ tôi hai tuần trước phiên tòa.”

“Trong thư, bà ấy một lần nữa xác nhận khoản nợ, cam kết ‘chỉ cần còn sống, sẽ tiếp tục trả’.”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!