Cứ ngỡ kiếp này sẽ không còn liên quan gì đến họ, không ngờ họ như âm hồn bất tán, điều tra ra công ty tôi và đến gây chuyện.

Một buổi sáng, vừa họp xong, thư ký vội vã bước vào văn phòng.

“Sếp Hào, không xong rồi, bên ngoài hình như là bố mẹ sếp đang gây hấn!”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ theo hướng tay thư ký.

Dưới tòa nhà, bố mẹ, em trai, ông bà nội cùng một đám họ hàng cầm băng rôn biểu tình đòi công bằng cho họ.

Tôi không nghe rõ tiếng, nhưng trên băng rôn có tên tôi, ảnh cũ và một dòng chữ nổi bật:

【CON GÁI BẤT HIẾU, LÀM GIÀU Ở CÔNG TY LỚN NHƯNG KHÔNG PHỤNG DƯỠNG CHA MẸ! XIN MỌI NGƯỜI ĐÒI LẠI CÔNG BẰNG CHO CHÚNG TÔI!】

Tôi thì thầm vài câu vào tai thư ký, cô ấy gật đầu rồi nhanh chóng rời phòng, còn tôi ngồi trên ghế suy nghĩ cách giải quyết.

Thư ký làm theo lời tôi, xuống lầu nói vài câu rồi dẫn cả đám người lên văn phòng.

Khi nhận được tin nhắn của thư ký, tôi bước vào phòng tiếp khách. Vừa vào, hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

“Mày là Hân nhi?”

Mẹ tôi nhìn tôi bây giờ tóc ngắn năng động, mặc bộ vest cắt may tinh tế, vẻ mặt chuyên nghiệp khiến bà không nhận ra.

Tôi không nói gì, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế thư ký kéo ra, rồi mới lên tiếng:

“Mười năm rồi, đúng là lâu quá không gặp! Nói đi, hôm nay bày ra trận thế lớn thế này, các người muốn gì?”

Thấy tôi mở đầu một cách không khách khí, mẹ tôi cuối cùng cũng xác nhận tôi là Hào Hân.

Bà lập tức thay đổi sắc mặt, cười nịnh nọt:

“Hân nhi à! Con xem bố mẹ giờ ra tù không có việc làm, em con cũng lớn rồi, công ty con phát triển tốt thế này, hay là sắp xếp cho em một vị trí?”

Tôi gõ nhẹ lên mặt bàn, cười lạnh một tiếng.

“Mười bảy tuổi, tìm việc? Có vẻ như không học đại học rồi. Tiểu Văn, với bằng cấp thế này thì công ty có vị trí nào phù hợp không?”

“Thưa sếp, ngoài vị trí bảo vệ ở cổng ra thì không có vị trí nào khác phù hợp ạ!”

Em trai tôi nghe nói chỉ được làm bảo vệ thì lập tức không hài lòng!

“Bảo vệ! Chị là chị ruột tôi, chị làm sếp ở đây mà bắt tôi làm bảo vệ! Chị cố tình sỉ nhục tôi đúng không!”

“Sỉ nhục? Tiểu Văn, hãy nói cho cậu ta biết điều kiện tuyển bảo vệ của công ty mình đi!”

“Vâng thưa sếp. Bảo vệ công ty mình yêu cầu tối thiểu là bằng cao đẳng. Đồng thời phải có ngoại hình tốt, không cận thị, biết võ thuật.”

Em trai tôi sững người.

Mấy năm nay tôi có phái người điều tra tình hình gia đình, em trai tôi làm gì có bằng cao đẳng, nó bỏ học từ cấp hai, ngoại hình bình thường, võ thuật không biết, lại còn cận nặng vì nghiện game.

Nói ngắn gọn, làm bảo vệ nó cũng không đủ tiêu chuẩn!

Nó nhận ra điều đó, sắc mặt trở nên khó coi.

Nhưng nó không biết tự lượng sức mình, vẫn vênh váo lên tiếng:

“Tôi không quan tâm, chị là chị tôi, công ty này là của chị, kiểu gì chị cũng phải cho tôi làm quản lý!”

Hơ!

Tôi bị sự ngông cuồng của nó làm cho buồn cười, đứng dậy không khách sáo nữa:

“Hào Thành, cậu nhìn lại bản thân mình đi, làm quản lý? Nực cười quá! Thôi, tôi cũng nể mặt nên mới ra gặp, đến đây không còn gì để nói nữa!

Các vị họ hàng, chuyện nhà tôi xin mọi người đừng can thiệp. Tụ tập gây rối tôi có thể báo cảnh sát, mọi người đừng để rước họa vào thân. Ai đồng ý về, tôi sẽ chuẩn bị một phần tiền lì xì cho các cháu. Còn ông bà nội, tôi cũng chuẩn bị một phong bao thật lớn!

Xong rồi, mời mọi người về cho!”

Tiền bạc vận động lòng người.

Đám họ hàng này đến cũng chỉ vì nể mặt bố tôi, hoặc bố tôi đã hứa hẹn điều gì đó. Nhưng bố tôi vừa ra tù, họ hiểu rõ lời hứa của ông ta có thực hiện được hay không là chuyện khó nói.

Ngược lại, khi vào công ty tôi, nhìn sự sang trọng, họ thấy tôi thực sự giàu có, nên lời nói của tôi có sức thuyết phục hơn nhiều.

“Hân nhi nói đúng, chuyện nhà họ nên tự giải quyết, chúng ta không nên can thiệp!”


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!