“Tôi…” Tôi giơ những túi đồ trong tay, “Tôi mua ít đồ cho con.”
“Để ở góc kia.” Cô chỉ vào góc tường.
Góc đó đã chất thành một núi nhỏ.
Toàn là đồ trẻ em mới tinh.
Xem ra, tôi không phải người đầu tiên cố dùng “lễ vật” để chuộc lỗi.
Căn phòng rất yên tĩnh.
Chỉ có tiếng máy tạo ẩm kêu “xì xì” khẽ khàng.
Tôi đứng giữa phòng, lúng túng.
“Con đâu rồi?” Tôi hỏi nhỏ.
“Trong phòng em bé, y tá đang tắm cho con.”
“Ồ.”
Lại là im lặng.
Sự im lặng này còn khó chịu hơn bất kỳ cuộc cãi vã kịch liệt nào.
Nó như một tấm lưới vô hình, siết chặt lấy tôi, khiến tôi nghẹt thở.
“Ngồi đi.” Cuối cùng cô cũng mở lời.
Tôi kéo một cái ghế, ngồi xuống đối diện cô.
Giữa chúng tôi là một chiếc bàn trà nhỏ.
Nhưng cảm giác như là cả một dải ngân hà không thể vượt qua.
“Công ty… vẫn ổn chứ?” Cô hỏi.
Như thể đang nói chuyện với một người quen lâu ngày không gặp.
“Ừ, vẫn ổn.”
“Dự án đó, giành được rồi?”
“Giành được rồi.”
“Chúc mừng.”
“Cảm ơn.”
Đối thoại kết thúc tại đó.
Chúng tôi lại chìm vào yên lặng vô tận.
Tôi cảm thấy trán mình đang toát mồ hôi.
Đúng lúc tôi sắp không chịu nổi nữa, cửa phòng khẽ mở ra.
Một y tá bế một đứa bé trong tã bước vào.
“Cô Hứa, bé tắm xong rồi ạ.”
Ánh mắt tôi lập tức bị hút vào cái bọc nhỏ đó.
Đó là con trai tôi.
Chu Tử Khiêm.
Con đang thức.
Đôi mắt đen nhánh mở to, tò mò quan sát thế giới xa lạ này.
Làn da con trắng như sữa.
Miệng nhỏ chúm chím, đáng yêu vô cùng.
Trái tim tôi, trong khoảnh khắc đó, ngập tràn một thứ cảm xúc không thể diễn tả.
Hứa Tĩnh đứng dậy, đón lấy con từ tay y tá.
Động tác của cô thuần thục và dịu dàng.
Cô ôm con, ngồi xuống sofa, khẽ đung đưa.
“Cục cưng, xem ai đến này.”
Cô xoay mặt con về phía tôi.
Đôi mắt trong veo, không chút tạp chất ấy, lặng lẽ nhìn tôi.
Mắt tôi lập tức đỏ hoe.
“Tôi… tôi có thể bế con một chút được không?” Giọng tôi run rẩy.
Hứa Tĩnh nhìn tôi một cái.
Không đồng ý, cũng không từ chối.
Cô chỉ ôm con, bước đến trước mặt tôi.
Cô không đưa con cho tôi.
Mà là hướng dẫn tôi cách bế.
“Cổ con còn yếu, một tay phải đỡ đầu và cổ như thế này.”
“Tay còn lại đỡ mông và lưng.”
“Phải nhẹ nhàng như vầy…”
Giọng cô như một giảng viên dạy chăm sóc trẻ chuyên nghiệp.
Bình thản, khách quan.
Tôi đưa đôi tay cứng đờ ra, làm theo lời cô, cẩn thận bế lấy thân hình bé nhỏ đó.
Con mềm quá.
Nhẹ quá.
Như một đám mây không trọng lượng.
Tôi bế con trong lòng, không dám nhúc nhích.
Tôi ngửi thấy mùi sữa thơm nhè nhẹ từ con.
Cảm nhận được nhiệt độ ấm áp trên người con.
Con không khóc.
Chỉ mở to mắt, tò mò nhìn tôi.
Rồi con vươn bàn tay nhỏ xíu, nắm lấy ngón tay tôi.
Bàn tay ấy, nhỏ bé đến lạ kỳ, mềm mại vô cùng.
Nhưng sức nắm lại mạnh không tưởng.
Khoảnh khắc đó, tôi không kìm nổi nữa.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi trên bộ vest đắt tiền của tôi.
Tôi đang ôm lấy con trai mình.
Tôi có cảm giác như mình đang ôm trọn cả thế giới.
Tôi ngẩng đầu lên, muốn nói với Hứa Tĩnh điều gì đó.
Cảm ơn em.
Xin lỗi em.
Anh yêu em.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của cô, tất cả lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.
Cô đang nhìn hai cha con chúng tôi.
Trong ánh mắt ấy, không có cảm động, không có an ủi, thậm chí không có lấy nửa phần cảm xúc.
Cô giống như một người ngoài cuộc.
Lạnh lùng đứng nhìn, quan sát một màn nhận cha con chẳng liên quan gì đến mình.
Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy lại chìm thẳng xuống đáy.
Tôi đang ôm con trai mình.
Nhưng lại cảm thấy, khoảng cách giữa tôi và cô, càng lúc càng xa.
14
Tôi bắt đầu thực hiện “trách nhiệm làm cha” của mình như đang chấp hành một bản hợp đồng công việc.
Mỗi tuần, thứ Tư và thứ Bảy.
Ba giờ chiều, đúng giờ có mặt tại trung tâm sau sinh.
Năm giờ, đúng giờ rời đi.
Không hơn một phút, cũng không kém một phút.
Tôi học cách thay tã cho con, dù ban đầu lúc nào cũng luống cuống.
Tôi học cách cho con bú, dù luôn không nắm chuẩn được góc nghiêng của bình sữa.
Tôi học cách bế con, khẽ ngân nga những bài đồng dao mà tôi đã quên mất giai điệu từ lâu.
Mỗi lần ôm lấy thân thể bé nhỏ ấy, tôi đều cảm nhận được một phần nào đó trong tim mình đang dần được lấp đầy.
Cảm giác ấy, là điều tôi chưa từng trải qua trong suốt ba mươi hai năm cuộc đời.
Nó vững vàng và thỏa mãn hơn bất kỳ hợp đồng hàng chục triệu nào tôi từng ký.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt bình thản của Hứa Tĩnh, chút ấm áp vừa nhen nhóm ấy lại lập tức bị đóng băng.
Giữa chúng tôi, hầu như không còn giao tiếp.
Cô chưa bao giờ chủ động nói chuyện với tôi.
Tôi hỏi một câu, cô trả lời một câu.
Mà nói, cũng chỉ xoay quanh chuyện của đứa trẻ.
“Hôm nay chỉ số vàng da của con hơi cao, bác sĩ bảo nên phơi nắng nhiều hơn.”
“Loại sữa mới này hình như con chưa quen, có hơi tiêu chảy.”
“Dây rốn của con hôm nay rụng rồi.”
Cô giống như một quản lý dự án, đang báo cáo tiến độ mới nhất của dự án.
Bình tĩnh, khách quan, không mang theo chút cảm xúc cá nhân nào.
Chúng tôi không còn là vợ chồng.
Thậm chí cũng không phải bạn bè.
Chúng tôi chỉ là hai đối tác của “dự án” mang tên Chu Tử Khiêm.
Còn tôi, là nhà đầu tư từng rút vốn, giờ lại muốn quay về góp cổ phần, với một quá khứ đầy tai tiếng.
Cảm giác bị xé đôi ấy bắt đầu ảnh hưởng nghiêm trọng đến công việc của tôi.
Trong buổi họp định kỳ thứ Hai, tôi đang báo cáo tiến độ của một dự án quan trọng.
Nói được nửa chừng, trong đầu tôi đột nhiên hiện lên dáng vẻ con trai đang ngáp ngủ.
Khóe miệng tôi vô thức cong lên.
Khi hoàn hồn lại, cả phòng họp đều đang nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.
“Chu tổng?” Trợ lý khẽ nhắc.
Lúc đó tôi mới phát hiện, mình đã đứng ngây ra cười ngốc nghếch trước đường biểu đồ tăng trưởng lạnh lùng trên màn chiếu suốt nửa phút.
“Xin lỗi, vừa nghĩ đến chút chuyện.”
Tôi hắng giọng, tiếp tục trình bày.