Xung quanh không có ai, phía trước chỉ là một đống khoai lang chất thành núi nhỏ.
Trần Diệu Châu nhìn quanh, thấy yên tâm.
Hắn nhìn Chu Đình:
“Tôi đúng là xem thường cậu rồi.”
Chu Đình đứng thẳng người dậy, chống cuốc, lạnh lùng nhìn hắn:
“Tôi gọi anh đến, không phải để nghe mấy lời thừa thãi đó.”
Sắc mặt Trần Diệu Châu lộ ra vẻ bối rối và tức giận.
Hắn hạ thấp giọng, gần như nghiến răng:
“Chu Đình, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!
Cậu tưởng livestream một buổi, đào vài cái chuyện cũ ra, là có thể lật đổ tôi hả?
Nằm mơ!”
Hắn bước lên một bước:
“Biết điều thì dừng lại đúng lúc! Tôi còn đang muốn đàm phán là đang cho cậu cơ hội.
5 triệu, thêm một bài tuyên bố, nói rằng mọi chuyện năm xưa chỉ là hiểu lầm, cậu vì tuổi trẻ bồng bột nên đã hiểu sai.
Giờ hai ta giảng hòa, coi như chuyện qua rồi.
Cậu cầm tiền, tiếp tục làm ‘ngôi sao nông thôn mạng’ của cậu, tôi cũng chẳng buồn so đo nữa.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lộ ra vẻ tàn độc:
“Nếu cậu không biết điều, thật tưởng mấy cư dân mạng đó có thể giúp cậu giành lại công lý?
Hôm nay họ giúp cậu mắng tôi, ngày mai vì chuyện gì đó khác, họ sẽ dẫm chết cậu!
Sức mạnh của đồng tiền, loại quê mùa như cậu không hiểu được đâu!”
“Năm đó tôi khiến cậu bị đuổi học, thì giờ cũng có thể khiến cậu khỏi cần làm livestream!”
Chu Đình yên lặng nghe hắn nói, mặt không biểu cảm, đến khi Trần Diệu Châu dứt lời, anh mới lạnh nhạt mở miệng:
“Nói xong chưa?”
Trần Diệu Châu hơi ngẩn ra.
Chu Đình dựa cuốc vào đất bên cạnh, phủi sạch bùn đất trên tay:
“Ý của anh là, tôi phải đăng một bài tuyên bố thừa nhận năm đó là tôi hiểu lầm anh, trách nhầm anh?
Phải thừa nhận rằng mấy bản nháp, đơn tố cáo, ghi âm của tôi… đều là ‘hiểu lầm’ do tuổi trẻ bồng bột gây ra?”
“Đúng!”
Trần Diệu Châu tưởng anh lung lay, giọng điệu dịu xuống:
“Cậu chỉ cần nói lúc đó áp lực lớn, nghe nhầm nhìn nhầm là được rồi.
Dù sao cũng đã lâu như vậy, ai còn nhớ rõ chứ?”
“Dân mạng chỉ cần một cái chuyện giật gân để theo dõi thôi, xong rồi ai quan tâm sống chết của cậu?
5 triệu đấy, đủ để cậu sống sung túc cả đời ở cái nơi này.
Tôi còn có thể nhờ nền tảng đẩy view cho cậu, biến cậu thành Đại sứ trợ nông thật sự, vừa có danh vừa có lợi, không tốt sao?”
Hắn càng nói càng đắc ý, thậm chí mang theo chút kiêu ngạo ban ơn:
“Chu Đình, biết thời thế mới là trang tuấn kiệt.
Đấu với tôi, cậu không có cửa thắng.
Bây giờ cúi đầu, vẫn còn cơ hội nhận được chỗ tốt.”
Chu Đình nhìn hắn, bỗng nhiên mỉm cười:
“Trần Diệu Châu, đến giờ anh vẫn còn nghĩ, tiền và quyền là có thể giải quyết hết mọi thứ?”
Anh tiến lên một bước, ánh mắt như dao sắc đâm thẳng vào Trần Diệu Châu:
“Anh ăn cắp luận văn của tôi, hủy hoại tương lai của tôi, khiến ba tôi gặp tai nạn suýt chết, giờ, anh muốn dùng 5 triệu và một bài tuyên bố giả dối để xóa sạch tất cả?”
“Chứ còn gì nữa?”
Ánh mắt băng lãnh của Chu Đình khiến Trần Diệu Châu khẽ rùng mình, nhưng lập tức nổi giận, mất kiểm soát:
“Cậu đừng không biết điều!
Tôi nói cho cậu biết, hôm nay bài tuyên bố này, cậu đăng cũng phải đăng, không đăng cũng phải đăng!
Nếu không, tôi có cả đống cách khiến cậu và cái làng rách nát này sống không yên!
Cậu nghĩ đám dân làng lần trước bảo vệ cậu là tôi bó tay hả? Tôi…”
Hắn còn chưa nói hết câu, đã bị Chu Đình cắt lời:
“Tôi không đăng.”
Cơ mặt Trần Diệu Châu co giật dữ dội, chút kiên nhẫn cuối cùng tan vỡ:
“Chu Đình! Cậu thật sự nghĩ tôi sợ cậu hả?”
“Tốt! Tốt lắm! Không đăng đúng không?
Tôi nói cho cậu biết, không chỉ livestream không làm nổi, đến cái làng này cậu cũng không ở lại được!”
Chu Đình không để ý đến hắn, thậm chí còn tiện tay nhặt một củ khoai ném sang bên cạnh.
Anh cúi người, chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt Trần Diệu Châu lóe lên hung ác, hắn nhặt lấy một hòn đá, định lao tới ném xuống—
Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy—
Đống khoai chất như núi bên cạnh đột nhiên “rào” một tiếng, đổ sập xuống.
Những củ khoai lang vỏ đỏ ruột vàng lăn tứ tán khắp mặt đất.
Trần Diệu Châu giật nảy mình, tay cầm hòn đá cứng đờ giữa không trung, hoảng hốt quay đầu nhìn lại.
Phía sau đống khoai lang, tôi đứng vững vàng, giơ cao giá đỡ điện thoại.
Tôi nhìn Trần Diệu Châu, ngạc nhiên nói:
“Ái chà, thì ra là anh à? Tôi còn tưởng có con lợn rừng nào xông vào chứ.”
Tôi xoay sang xin lỗi với ống kính livestream:
“Xin lỗi xin lỗi các anh chị em trong phòng phát trực tiếp, vừa rồi hình như có hai vị… ờ… bạn bè lỡ bước vào khu vực quay của chúng tôi, thật là ngại quá! Mọi người chờ một chút, tôi xử lý ngay…”
Tôi khẽ xoay góc máy quay, để camera hướng thẳng vào bàn tay đang cầm đá của Trần Diệu Châu.
Sắc mặt Trần Diệu Châu, ngay khoảnh khắc nhận ra tôi và chiếc điện thoại phát sóng trực tiếp trong tay tôi, đột nhiên trắng bệch như tờ giấy.