Tiếp theo đó là chuỗi ngày hai mẹ con họ đấu trí đấu dũng với nhau.

Nhưng nhìn kết quả thì rõ ràng Lục Nguyệt Như đang chiếm thế thượng phong.

Ba bữa nửa tháng lại khoe lên vòng bạn bè trên Wechat đủ thứ quần áo, trang sức hàng hiệu đắt tiền.

**10**

Nhưng mà, Trần Trạch nói không sai.

Tập đoàn họ Kiều là doanh nghiệp sản xuất truyền thống, vấn đề lớn nhất hiện tại đang phải đối mặt chính là chuyển đổi mô hình kinh doanh.

Kiếp trước, thiết kế tôi đưa cho Trần Trạch đã giúp công ty thu về lợi nhuận hơn một trăm triệu, từ đó giúp hắn có được chỗ đứng vững chắc trong nhà họ Kiều.

Thiết kế cực kỳ có triển vọng cộng với lý lịch hoành tráng và tấm bằng trường danh tiếng chống lưng.

Quả thực đã thu hút được không ít nhà đầu tư.

Hắn cũng vung tiền như rác, mua lại hai nhà máy, thành lập công ty mới.

Một tháng sau, sản phẩm mới ra mắt, lập tức thâu tóm thị trường, trở thành sản phẩm hot bán chạy trên toàn quốc.

Trần Trạch phong quang vô hạn, các phương tiện truyền thông tranh nhau đưa tin.

Thậm chí có bên còn định giá công ty mới của Trần Trạch lên tới 1 tỷ nhân dân tệ.

Hắn lắc mình một cái, trở thành doanh nhân mới nổi được săn đón nhất trên thị trường.

Cùng lúc đó, doanh thu của tập đoàn họ Kiều lại liên tục tụt dốc.

Hơn một nửa lượng khách hàng cũ đã lần lượt chuyển sang hợp tác với Trần Trạch.

Ngay cả bố tôi, người luôn tự tin nắm giữ đại cục, cũng bắt đầu nhíu mày ủ rũ.

Nhìn tôi với vẻ muốn nói lại thôi mấy lần.

“Cái thiết kế của cậu ta… trông có vẻ hơi quen quen, con có thể thiết kế ra thứ tương tự được không?”

Tôi giả vờ như không hiểu.

“Bố, đạo nhái là phạm pháp đấy!”

Nhìn tôi chớp chớp mắt, bố tôi thở dài một cái.

“Không có gì đâu, con cứ coi như bố nói bậy bạ đi, đừng nghĩ nhiều, bố chỉ tiện miệng nói vậy thôi.”

Đến lúc này, tôi hoàn toàn có thể khẳng định chắc chắn.

Bố tôi thực sự cũng trọng sinh rồi.

Nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của ông, rồi định châm một điếu thuốc để hút.

Tôi giật lấy điếu thuốc dập tắt đi.

Lấy ra tờ giấy chứng nhận bằng sáng chế.

“Bố, cái bố nói là cái này phải không?”

Ban đầu bố tôi còn chưa chú ý lắm, đến khi nhìn kỹ, vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.

Lật một trang, rồi lại một trang.

Lúc ngẩng đầu lên, hốc mắt đã đỏ hoe.

“Con gái, con cũng quay lại rồi sao?”

Tôi gật gật đầu, chỉ thấy sống mũi cay xè, trước mắt là một tầng hơi nước mờ mịt.

“Bố xin lỗi con…”

Bố tôi, một người đàn ông đã hơn nửa đời người, thế mà lại khóc tu tu như một đứa trẻ.

Làm tôi cũng cảm thấy hơi chút xót xa.

Chỉ đành vỗ về an ủi ông trước.

Mãi một lúc sau, bố tôi mới bình tĩnh lại được.

“Bố không hiểu, có cái này rồi, chẳng phải chúng ta có thể giành lại thị trường sao? Tại sao lại để cậu ta ăn không ngồi rồi chiếm tiện nghi như vậy?”

Lúc đầu tôi cũng nghĩ như thế.

Nhưng tôi càng muốn nhìn thấy cảnh hắn rơi tự do từ trên cao xuống ngay lúc đang ở đỉnh cao đắc ý ngất ngưởng nhất.

Nỗi đau đớn như vậy mới đủ sức khiến người ta khắc cốt ghi tâm.

Tôi mở điện thoại lên.

Tràn ngập khắp nơi là hình ảnh Trần Trạch thao thao bất tuyệt khi trả lời phỏng vấn.

Khi được hỏi điều gì đã tiếp thêm sức mạnh để hắn đi đến được ngày hôm nay.

Đáy mắt hắn ánh lên tia thù hận.

Nghiến răng nghiến lợi miêu tả lại cảnh hai mẹ con hắn, lúc hắn vừa xuất viện sức khỏe còn cực kỳ yếu ớt, đã bị đứa con gái độc ác của ông chủ đuổi ra khỏi nhà như thế nào.

Rồi lại trong hoàn cảnh nào phải gánh trên vai khoản nợ hàng triệu tệ.

Tất cả ngọn nguồn, chỉ vì hắn giữ mình trong sạch, không chịu khuất phục bán mình cho con gái ông chủ.

**11**

Đoạn phỏng vấn này vừa được tung ra đã lập tức gây ra sóng gió lớn.

Cư dân mạng lần theo dấu vết tìm ra tôi.

Bắt đầu chửi rủa, tấn công công ty nhà chúng tôi không phân biệt ngày đêm.


Mẹo: bạn có thể dùng phím ← → hoặc A, D để chuyển chương nhanh hơn.
❤️ Cảm ơn bạn đã ghé thăm Hoa Mặt Trời – Những câu truyện ngắn được yêu thích. Chúc bạn có những phút giây thư giãn tuyệt vời!