VĂN ÁN
“Mẹ, đừng nhịn nữa.”
Con trai nhét một tấm thẻ ngân hàng vào tay tôi.
Tôi sững người.
“Ba triệu.” Nó nhìn tôi, vành mắt hơi đỏ, “Đủ cho nửa đời còn lại của mẹ rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn tấm thẻ, tay run lên.
Ba mươi năm.
Tôi đã nhịn suốt ba mươi năm.
Hóa ra, tất cả đều được con trai nhìn thấy.